Sửu Thúc Chương 18

0
65

Chương 18:

 

Ngoài cửa sổ, mưa to không ngừng. Mưa to dày đặc giống như tơ nhện bện chặt, rét lạnh đến xương bao lấy toàn thành phố, cả thành phố dưới trận mưa to giống như trong huyệt động đêm tối, im lặng, ẩm ướt, âm lãnh, phảng phất không có chút độ ấm nào.

Dung Thụy Thiên tựa vào cửa kính xe, nhẹ nhàng mà nghiêng đầu, hắn quay mặt về phía ánh sáng đèn đường bên ngoài xe, nhìn hắn suy yếu, phảng phất tùy ý chạm một chút cũng sẽ bị vỡ thành mảnh nhỏ.

Dung Thụy Thiên nhìn sắc mặt lạnh như băng của Tịch Nhạ Hoài. Không gian chật hẹp trong xe tràn đầy lệ khí phát ra từ trên người hắn, thoạt nhìn hắn là thập phần để ý chuyện vừa phát sinh.

Vốn định giấu diếm chuyện của Kiều, âm thầm đưa quan hệ bọn họ làm cho sạch sẽ. Không nghĩ tới Tịch Nhạ Hoài đột nhiên xuất hiện, còn cùng Kiều đánh nhau. Không giải thích khó tránh sẽ gây hiểu lầm, hắn không muốn bị hiểu lầm, cũng quý trọng tình cảm với Tịch Nhạ Hoài. Có lẽ thứ tình cảm này so ra đã sâu đậm hơn một ít.

 

Bị Kiều cự tuyệt tình cảm, dứt khoát chia tay, nhưng bản thân vẫn còn rất yêu Kiều, cũng biết nếu cùng y dây dưa sẽ bị y ghét. Cho nên hắn tuyệt vọng rời đi Kiều, rời đi nhưng mỗi đêm đều mơ thấy Kiều, trong mộng Kiều phóng đãng thở gấp, giống như xà mà theo nam nhân khác quấn lấy nhau cùng một chỗ. Biểu tình cùng thanh âm như vậy giống như dao găm đâm vào tim hắn.

Sau mới ít mơ đến chuyện đấy, cũng không còn mơ thấy Kiều nữa. Thậm chí từ việc chỉ cần nhớ tới đã đau đớn như chết lặng cùng những tổn thương Kiều gây cho dần dần bị thời gian hòa tan. Kiều cứ như vậy mà biến mất, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của hắn.

Cuộc sống không bởi vì hắn gặp đau đớn trong tình yêu mà phát sinh thay đổi gì, nó chỉ cho hắn thêm khát vọng được an ủi. Hắn chỉ mong một chút, nhưng tất cả thanh âm an ủi đều nghe không được. Hắn giống như mặc quần áo ướt đẫm đứng ở trong mưa to, gió lạnh thấu xương, lui không thể lui, thừa nhận mưa gió từ bốn phương tám hướng đập tới.

Cảm giác giống như trở về thời thơ ấu…

Khi đó trong nhà thực khó khăn, mẫu thân không có biện pháp để hắn đến trường, hắn cả ngày chờ đợi ở nhà, không có bạn bè, cũng không có người quan tâm, chỉ giống như cỏ dại yên lặng mà lớn dần.

Sau đó đi vào xã hội vui tươi hơn một ít. Nhưng toàn bộ vui tươi đều mất khi khuôn mặt hắn bị hủy, hắn trở nên sợ tiếp xúc người khác. Thậm chí khi đến địa phương nhiều người sẽ khẩn trương, không nghĩ đến tìm người để sống cùng, ngược lại một mình sống càng thêm tự tại.

Cho nên, gặp bất cứ chuyện gì đều thích chính mình tự giải quyết, làm cho hắn luôn thích giấu diếm chuyện của mình.

Cũng may Tịch Nhạ Hoài không có tức giận, nghe hắn nói cùng Kiều không có cảm tình gì, rõ ràng cảm thấy lệ khí trên người hắn dần dần tản đi, thoạt nhìn y rất để ý thái độ của hắn với Kiều.

Xe đi đến khu nhà cao cấp mang phong cách Châu Âu thì dừng lại. Giá phòng ở đây giống như tên lửa, liên tục tăng vọt từng ngày. Ngay dưới sảnh còn trang trí hai bên hơn sáu trăm bình hoa phong cách Châu Ân, đủ để cho thấy sự sang trọng không khác phủ thủ tướng. Những người có thể thuê nhà ở đây đều thuộc một đẳng cấp khác.

Nơi này cách nội thành cũng không xa, chiếm diện tích rất rộng, tất cả đều là biệt thự, cao nhất là năm tầng. Biệt thự phảng phất phong cách Châu Âu, có đình viện, vườn hoa độc lập, còn có bãi đỗ xe rộng lớ. Ở tại nơi này phần lớn là người thuộc xã hội thượng lưu, bước vào khu vực này người phi thường ít.

Tịch Nhạ Hoài dừng xe xong liền dẫn hắn đi vào phòng khách. Ngọn đèn ấm áp đem phòng khách chiếu lên tráng lệ, đồ dùng trong phòng bài trí theo trường phái Italy, trên mặt đất là tấm thảm xa hoa, nhìn qua cửa sổ có thể chứng kiến cảnh toàn thành phố về đêm.

Dung Thụy Thiên hờ hững nhìn qua, phòng khách trong biệt thự của hắn còn lớn gấp hai lần cả phòng trọ của mình. Nhưng Tịch Nhạ Hoài cũng không giống Kiều xem thường nơi ở của mình, còn dùng ngôn ngữ chanh chua nói móc nữa.

“Y phục của ngươi đều ướt rồi, ta mang ngươi đi lên lầu thay quần áo”. Tịch Nhạ Hoài đứng bên cạnh hắn, ánh mắt sáng lên nhìn hắn, không để lại dấu vết đánh giá thân thể hắn.

Dung Thụy Thiên cứng đờ, phát hiện quần áo bị mưa biến thành ướt đẫm, áo sơmi màu đen có chút mỏng, mưa ướt, dính vào người. Mơ hồ đem thân thể rắn chắc cùng đường cong cơ thể hiện lên toàn bộ, đầu ngực nổi lên cũng phá lệ rõ ràng. Trong nhất thời Dung Thụy Thiên thấy áy náy: “Không dám làm phiền ngươi, ngươi lên thay đồ trước đi”.

“Ta tạm thời không cần, ngươi theo ta lại đây”. Tịch Nhạ Hoài trên người cũng bị mưa làm ướt, nhưng thoạt nhìn không có gì hỗn độn. Hắn anh tuấn, lông mi hắn giống của Kiều, đều làm cho ánh mắt màu lam ánh lên như hải dương thâm thúy. Hiện tại khuôn mặt tuấn mỹ thường xuyên xuất hiện trên tạp chí điện ảnh đang đứng dưới ngọn đèn phòng, thân hình cao ngất không ngừng tản ra hơi thở đầy nam tính.

Dung Thụy Thiên còn đang trầm mê trong hơi thở đó đã bị đưa vào phòng ngủ. Khi hắn cầm quần áo của Tịch Nhạ Hoài chuẩn bị đổi, lại phát hiện Tịch Nhạ Hoài không có ý định đi ra ngoài, chính là tao nhã ngồi ở trên ghế sa lon cách hắn không xa. Ánh mắt nóng cháy mãnh liệt dừng ở trên người hắn, tựa như dã thú đói bụng từ lâu đang thèm nhỏ dãi thưởng thức mỹ vị của con mồi. Ánh mắt qua lại đánh giá hắn, càng không ngừng quan sát hắn, ánh mắt tham lam lại trực tiếp.

Thân thể Dung Thụy Thiên bắt đầu nóng lên…

Vốn chuẩn bị cởi ra y phục trên người, nghĩ lại đem quần áo trên người mặc vào. Chỗ cổ đột nhiên có một hơi thở như lửa nóng đánh úp lại, vừa quay đầu lại liền phát hiện Tịch Nhạ Hoài đứng ở hắn phía sau. Hắn giật mình hỏi: “Ngươi, ngươi làm gì vậy?”

“Mặc quần áo ướt như vậy không tốt, ngươi nếu không còn khí lực cởi ra, ta tới giúp ngươi”. Tịch Nhạ Hoài từ phía sau dán sát vào hắn, thoạt nhìn giống đưa hắn ôm vào trong ngực.

“Ta, ta tự mình cởi là được rồi”. Dung Thụy Thiên vội vàng cự tuyệt, nhưng cánh tay thon dài lại ấm áp của Tịch Nhạ Hoài đã vén lên vạt áo của hắn trượt đi vào, cả người hắn cả kinh, đều đông lại thành băng.

Tịch Nhạ Hoài nhẹ nhàng nở nụ cười, thoạt nhìn cực kỳ anh tuấn: “Trên người của ngươi thật nhiều nước mưa, có phải hay không có chút lạnh”. Tay y mò lên lồng ngực của hắn…

Dung Thụy Thiên lông mi run lên.

“Ngươi không cần khẩn trương như thế, ta chỉ là yêu thích ngươi, muốn như vậy vuốt ve ngươi”. Tịch Nhạ Hoài nâng lên cằm Dung Thụy Thiên, cánh tay xinh đẹp lại ôn nhuyễn.

Dung Thụy Thiên không được tự nhiên quay đầu đi.

“Chỉ như vậy liền khó chịu sao? Vẫn là, ghét ta thân cận như vậy?” Tịch Nhạ Hoài nhẹ nhàng mà nâng lên cằm của hắn, ánh mắt nóng bỏng nhìn sắc mặt trắng bệch của hắn. Y không muốn miễn cưỡng hắn nếu không thích, nhìn hắn đối với sự thân cận của mình kháng cự như trước, trong lòng vẫn là có chút khó chịu.

Dung Thụy Thiên ảm đạm buông ánh mắt xuống, thanh âm cúi đầu nói: “Ta bộ dạng rất xấu, tuổi lại lớn, ngươi như vậy nhìn ta, còn hôn… Không thấy khó chịu sao?” Người giống như Tịch Nhạ Hoài, hẳn phải thích người anh tuấn khôi ngô, thậm chí đều là người nổi tiếng như y chứ.

“Ta thích ngươi, mặc kệ ngươi là bộ dạng gì ta đều thích”. Tịch Nhạ Hoài ôn nhu nhìn hắn: “Ta đối với ngươi phần tâm ý này, không có giả dối”.

Dung Thụy Thiên cúi đầu, trong lòng giống như có dòng suối ấm áp chảy qua.

Tịch Nhạ Hoài bắt lấy tay hắn, dán lên trên lồng ngực rộng lớn của chính mình: “Chỉ là cần tới gần ngươi, tim của ta đập nhanh như khi đang bồn chồn vậy.”

Tiếng tim đập rắn chắc mạnh mẽ kia làm chấn động lên cảm xúc vốn tĩnh lặng của Dung Thụy Thiên. Tịch Nhạ Hoài nói thích hắn, hắn lại có cảm giác không thực tế, cảm giác đó như mộng, tốt đẹp nhưng lại hư ảo. Giống như Kiều đã từng nói, hắn bộ dạng xấu xí, tính cách lại âm trầm, thế nào xứng đôi với người như Tịch Nhạ Hoài.

Nhưng Tịch Nhạ Hoài đối với hắn thực ôn nhu, chưa bao giờ trách mắng qua hắn. Mặc kệ thời điểm nào đều nhìn thẳng hắn, đáy mắt biểu lộ lo lắng cùng thân thiết cũng không thể che dấu được. Thoạt nhìn không hề để ý hắn nhiều chỗ thiếu hụt, ngược lại là do hắn tự ti, cảm giác mình không xứng.

Dung Thụy Thiên cúi đầu nói với hắn: “Ta rất sợ, rất sợ lại phải chịu thống khổ khi mất đi…”

“Vậy toàn bộ giao cho ta, ngươi chỉ cần hưởng thụ cảm giác được yêu là tốt rồi.” Tịch Nhạ Hoài ôn nhu nhìn hắn, chìa cánh tay thật dài, đưa hắn ôm vào trong lòng.

Hắn mặc âu phục có chút ướt, còn có chút lành lạnh, nhưng lồng ngực rộng lớn lại như vậy ấm áp. Cánh tay thon dài của hắn gắt gao cầm lấy cằm của Dung Thụy Thiên, khuôn mặt tuấn mỹ làm bao nhiêu người điên cuồng cách Dung Thụy Thiên rất gần, cơ hồ muốn hôn lên chóp mũi.

Đôi môi xinh đẹp như đóa hoa cắn nhẹ lên môi Dung Thụy Thiên làm hắn bắt đầu cháng váng. Hắn nửa nghiêng đầu, nhận lấy nụ hôn của Tịch Nhạ Hoài, môi của bọn hắn hòa cùng một chỗ, đầu lưỡi Tịch Nhạ Hoài làm dịu đi cơn khát của hắn, chậm rãi liếm qua từng chiếc răng, ngay sau đó tách môi của hắn ra xâm nhập vào trong miệng.

Dung Thụy Thiên thẳng tắp nhìn Tịch Nhạ Hoài, da thịt Tịch Nhạ Hoài nhìn trong khoảng cách gần ánh lên trong suốt mà sáng bóng. Đôi mắt ở trong ánh đèn di chuyển đầy ánh tà mị, mà hắn đang bị hơi thở ấm áp mà tươi mát kia cắn nuốt suy nghĩ, để cho hắn cả người giống bị thiêu đốt trong lò than, chỉ có thể theo động tác của y mà nóng lên, nóng lên.

Ngón tay thon dài của Tịch Nhạ Hoài tiến vào mái tóc đen mềm của Dung Thụy Thiên, rồi mới kéo chặt đầu của hắn xuống, dần dần làm cho nụ hôn thêm sâu sắc lại triền miên. Y thích khí tức trên người Dung Thụy Thiên, chính là cảm giác gắn bó lại mềm mại trơn ướt. Chỉ mới hôn hắn, máu trong cơ thể đã giống như bị thiêu đốt, y không chịu nổi ôm chặt hắn, đưa hắn giam lại trong thế giới của chính mình. Trong cổ họng phát ra thanh âm thấp trầm, trìu mến:

Ngươi phải tin tưởng…

Mặc kệ ngươi là bộ dáng gì, thế giới này luôn có người sẽ yêu ngươi, vĩnh viễn bảo hộ ở bên cạnh ngươi.

Giống như bị mũi tên của thần tình yêu xuyên qua bao người bay đến hắn, Dung Thụy Thiên nhìn vẻ mặt thâm tình của Tịch Nhạ Hoài, ánh mắt ướt sũng, trên lông mi giống như ngưng một tầng sương màu trắng.

 

*********

Đón đọc chương kế cuối tuần này nhé hị hị =]]]]

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here