Sửu Thúc Chương 17

0
44

Chương 17:

Trong phòng khách ánh đèn sáng bạc, Dung Thụy Thiên bưng trà đã đi vào ngồi đến bên người Kiều.

Kiều ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt tràn đầy hứng thú: “Ngươi pha trà gì ngon, nửa ngày cũng không đi ra.”

Dung Thụy Thiên không phản ứng với hắn.

Kiều vẫn nhìn phòng ở hắn, này phòng khách sơ sài trừ bỏ TV cùng sô pha, những thứ đồ dùng thông thường trong nhà đều không có, mắt của hắn lướt qua một tia xem thường: “Loại phòng này ngươi cũng ở quen được sao?”

“Không có quen chính là ngươi đi”. Dung Thụy Thiên không để ý đến ánh mắt xem thường kia.

Kiều nhẹ nhàng cầm lấy tay hắn, cảm nhận được đầu ngón tay hắn truyền đến nhiệt độ cơ thể ấm áp, nhưng da thịt có chút thô ráp. Trước kia tay hắn khớp xương rõ ràng, thon dài mạnh mẽ, da thịt vẫn còn rất tinh tế, nắm ở trong tay cơ hồ khiến hắn tan nát cõi lòng.

Hiện tại đôi tay thô rát cơ hồ còn vượt qua tuổi của hắn, có thể nghĩ đến hắn mấy năm nay quả thật khổ, lại bởi vì khuôn mặt xấu xí kia mà khó gặp được đãi ngộ tốt. “Ngươi chỉ cần nguyện ý thì có thể theo ta về phòng ở trung tâm thành phố, nơi đó vừa lớn vừa rộng, còn có bồn tắm mát xa lớn cùng phòng tập thể thao, ở sẽ thoải mái hơn rất nhiều.”

“Ta không có hứng thú”. Dung Thụy Thiên lạnh nhạt rút tay ra, gằn từng tiếng nói.

Kiều không để ý thái độ của hắn, ngược lại còn tưởng rằng hắn thẹn thùng, không ngừng cố gắng nói tiếp: “Không cần cùng ta khách khí như vậy, ta hiện tại có rất nhiều tiền, số tiền này có thể chữa mặt cho ngươi”. Chỉ cần có tiền thì khuôn mặt xấu xí này cũng có thể khôi phục vẻ anh tuấn ngày xưa.

“Ta không cần tiền của ngươi.” Dung Thụy Thiên thất vọng nhìn hắn, một đôi mắt màu hổ phách tràn ngập vẻ bi thương: “Ngươi sau này đừng tới tìm ta nữa, chúng ta đã không thể quay lại được”.

Kiều đột nhiên trợn mắt nhìn hắn: “Tại sao không thể tới tìm ngươi, ngươi yêu người khác? Hãy tìm đến đây so xem với ta tốt hơn không? Ngươi đã nói yêu ta, chẳng lẽ trước kia đều là lời nói dối!”

“Đó là trước kia.”

“Hiện tại ngươi thay đổi? Ngươi có phải hay không thích Tịch Nhạ Hoài?” Tịch Nhạ Hoài nhiều lần tới đón hắn, bộ dáng thực để ý đến hắn, thậm chí còn cố ý thân cận hắn, Dung Thụy Thiên đáng giận lại không cự tuyệt hắn thân cận, so với thái độ lãnh đạm đối đãi mình một trời một vực.

Dung Thụy Thiên không có trả lời.

Kiều giống như sư tử bị đạp vào đuôi bắt lấy hắn: “Ngươi chẳng lẽ thật sự thích hắn, nam nhân đó muốn loại người nào mà không có, sao có thể để ý ngươi! Ngươi cảm giác mình có cái gì khác người thường đủ khả năng hấp dẫn đến ánh mắt của hắn ? Hắn là cảm thấy được chơi ngươi tốt mới tiếp cận ngươi, ngươi đừng bị cái loại nam nhân bụng dạ khó lường đó lừa!”

“Hắn sẽ không gạt ta.”

“Ngươi liền như vậy tín nhiệm hắn? Hắn cho ngươi tiền, hay là đã cùng ngươi ngủ qua, ngươi liền như vậy tin tưởng nhân phẩm của hắn? Hắn là ngôi sao nổi tiếng bị bao nhiêu người chú ý, ngươi cùng hắn phát sinh chuyện này…”

Dung Thụy Thiên vừa vội vừa giận, trong lòng rất khó chịu, khuôn mặt lại càng tái nhợt: “Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm, ngươi tỉnh rồi thì đi ra ngoài!”

Kiều biết được mình thất thố, hắn nhẹ nhàng mà quay đầu đi, thanh âm ôn hòa dẫn theo một ít nghẹn ngào: “Ta không phải cố ý nói vậy, chính là lo lắng ngươi xảy ra chuyện.”

Dung Thụy Thiên không để ý hắn.

Kiều thần tình áy náy, một đôi con người xinh đẹp vừa đen vừa tròn, bên trong mông lung lên giọt sương giống như sắp khóc, thoạt nhìn liền giống sủng vật bị chủ nhân răn dạy, trách mắng, không có tính công kích.

Dung Thụy Thiên rời đi phòng khách, quyết định quay về phòng tắm giặt quần áo.

Thấy hắn hoàn toàn bỏ mặc mình, Kiều sắc mặt trắng bệch, không thoải mái nôn ra một trận, trong quá trình thống khổ, không quên đối Dung Thụy Thiên phát ra rên rỉ: “Thụy Thiên, ta thấy khó chịu”.

Dung Thụy Thiên nhìn mà không thấy.

Kiều rời đi sô pha, lảo đảo đi đến phòng bếp, thẳng tắp nhìn thấy Dung Thụy Thiên ở phòng tắm giặt quần áo, “Phanh” một tiếng đánh về phía lưng hắn.

Dung Thụy Thiên muốn đẩy Kiều ra, Kiều liền “Oa” một tiếng phun ra.

Trên lưng đột nhiên truyền đến một trận ấm nóng, Dung Thụy Thiên sắc mặt xanh mét quay đầu. Không đợi hắn mở miệng mắng, Kiều đã bắt đầu giải thích: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi, ngươi đem quần áo cởi ra, ta lập tức giúp ngươi rửa sạch sẽ.”

“Không cần.”

“Ngươi có phải hay không tức giận?”

“…”

Kiều hoảng sợ vạn phần chạy đến phòng khách, đem túi quần áo mang theo lấy ra, quần áo là vì Dung Thụy Thiên mua, không nghĩ tới nhanh như thế có thể dùng: “Đem quần áo của ngươi thay ra, ta sẽ trở về được không, ta không muốn ở lại đây chọc ngươi tức giận.”

Nghe hắn chủ động nói phải đi, Dung Thụy Thiên thần kinh lơi lỏng xuống: “Vậy ngươi đi ra ngoài, ta thay quần áo xong sẽ tiễn ngươi trở về”. Trước kia không nghĩ Kiều sẽ phiền như vậy, hiện tại chỉ làm cho hắn cảm thấy đau đầu.

“Ta không thể đợi ở đây sao? Quần áo của ta cũng bẩn rồi”. Kiều phóng thanh âm mềm mại hấp dẫn: “Trước kia chúng ta đều là cùng nhau thay, còn làm thêm chút việc mất thời gian, nhưng trong quá trình chúng ta sẽ rất khoái nhạc… ”

Dung Thụy Thiên “Phanh” một tiếng đóng cửa lại.

Xoa cái mũi, Kiều ánh mắt hung ác, bộ dáng dịu ngoan hoàn toàn biến mất, hắn nghiến răng nghiến lợi muốn đấm lên cửa, cánh tay sắp nện vào ván cửa lại nhanh chóng thu hồi. Nghĩ tới chiêu này đối với Dung Thụy Thiên cũng hoàn toàn vô dụng, ngược lại còn bị đối xử mặt lạnh.

Kiều trở lại phòng khách, thay quần áo sạch sẽ chờ Dung Thụy Thiên. Dung Thụy Thiên cùng trước kia rất khác biệt, không chỉ có tính cách cùng thái độ, liền ngôn ngữ, cử chỉ cũng đều thay đổi. Hắn trước kia nhiệt tình như lửa, hiện tại lại giống như băng sơn toát ra hơi lạnh, chạm một chút đều lạnh cóng, chẳng lẽ bọn hắn đã không thể trở lại như quá khứ?

Chuông điện thoại di động vang lên, theo tiếng nhìn lại, Kiều thấy di động màu đen trên ghế sa lon. Là di động của Dung Thụy Thiên, có lẽ vừa rồi cuốn lấy hắn nên điện thoại trong túi quần trượt ra. Hắn cầm lấy di động muốn kêu Dung Thụy Thiên, lại hiếu kỳ nhìn thoáng qua, trên màn hình lóe ra lên ba chữ “Tịch Nhạ Hoài”.

Kiều ngực căng thẳng, liếc mắt nhìn phòng tắm Dung Thụy Thiên đang ở bên trong. Nhỏ giọng đi vào ban công, ấn nút nghe, từ microphone truyền đến thanh âm Tịch Nhạ Hoài từ tính, mang theo ma lực làm cho người ta muốn lắng nghe: “Sao nửa ngày mới tiếp điện thoại, ngươi đang làm gì vậy?”

Kiều sắc mặt âm trầm. Trực giác cho hắn biết Dung Thụy Thiên đối với hắn lãnh đạm, là bởi vì Tịch Nhạ Hoài ở giữa làm khó dễ. Nhưng hắn cùng Dung Thụy Thiên có trụ cột tình cảm rất sâu, không phải người nào cũng có thể tùy tiện can dự vào.

Hắn mất đi lý trí nắm chặt di động, giả vờ là đang cùng Dung Thụy Thiên thân thiết, trong cổ họng phát ra âm rên rỉ: “Ân… Thụy Thiên… Của ngươi thật lớn… A… Dùng miệng xinh đẹp của ngươi hút chặt lấy đi…”

Tịch Nhạ Hoài đầu bên kia bỗng tĩnh lặng.

Tiếng sấm vang ầm ầm như tiếng bom vang tận mây xanh.

Kiều còn muốn nói cái gì đó nhưng lại ngậm miệng, không chỉ là di động không còn tín hiệu, mà còn thấy Dung Thụy Thiên từ trong phòng tắm đi ra. Hắn không để lại dấu vết giấu đi di động, giống như sủng vật làm cho người ta trìu mến cuốn lấy Dung Thụy Thiên: “Thụy Thiên, vừa rồi tiếng sấm to làm ta sợ muốn ngất, hay là cho ta ở lại chỗ ngươi ngủ lại”.

Dung Thụy Thiên lãnh đạm đẩy hắn ra: “Ta muốn ngươi về, không có việc gì đừng tới tìm ta!”

“Ta đầu đau muốn ngất? Ngươi nói cái gì, ta không có nghe rõ”. Kiều điềm đạm đáng yêu xoa đầu, muốn một nam nhân thành niên làm như vậy thần thái thực ghê tởm, nhưng hắn lại có khuôn mặt trắng nõn, bộ dạng lại thực đáng yêu, làm ra cử chỉ như vậy, liền thập phần làm cho người ta trìu mến.

“Đừng làm vậy, ta ngày mai còn muốn đi làm sớm, ngươi như vậy sẽ chỉ làm ta chán ghét”. Dung Thụy Thiên thật sâu hô một tiếng, trong lồng ngực giống như chất đầy nước mưa ngoài cửa sổ.

Kiều dịu ngoan theo Dung Thụy Thiên rời phòng, chứng kiến ngoài trời mưa to. Kiều chặt chẽ cuốn lấy cánh tay Dung Thụy Thiên dựa vào bờ vai của hắn, thoạt nhìn tựa như tình nhân đang trong tình yêu cuồng nhiệt.

Cuộc sống giống như một hồi kịch, luôn làm cho người ta cảm thấy đang tốt đến hạnh phúc, lại lặng yên không một tiếng động vung lên lưỡi hái tử thần chém xuống. Như vậy vở kịch sẽ giống như hiện thực khốc liệt, luôn luôn có thể đem người ta bức điên.

Cách bọn họ không xa dưới cây đại thụ, Tịch Nhạ Hoài đang lấy tốc độ như quỷ mị tiếp cận bọn họ, hắn mặc âu phục màu đen, ướt sũng, thoạt nhìn lạnh như mưa băng. Khuôn mặt tuấn mỹ ở trong mưa ra lộ vẻ tinh xảo, da thịt tựa như sứ trắng bóng loáng trong suốt, nhưng là lại lộ ra một tầng hàn khí trí mạng.

Tịch Nhạ Hoài vỗ vai Kiều, Kiều tò mò quay đầu lại, rồi ngay cả cơ hội trốn tránh cũng không có, đã bị Tịch Nhạ Hoài hung hăng nện ở trên mặt, máu đỏ tươi nhất thời từ khóe môi chảy ra.

Dung Thụy Thiên giật mình nhìn Tịch Nhạ Hoài đột nhiên xuất hiện, còn chưa kịp hỏi “Ngươi sao lại ở đây?” thì Kiều bên cạnh đã nhào lên đánh Tịch Nhạ Hoài: “Đồ khốn! Con mẹ nó, ngươi dám ra tay đánh ta!”

Tịch Nhạ Hoài như dã thú đang nổi giận một cước đá hướng Kiều, Kiều cả người loạng choạng ngã xuống, nếu không phải Dung Thụy Thiên giữ chặt hắn, suýt nữa liền ngã trên mặt đất. Biết được sức lực chính mình không bằng hắn, lại bị Dung Thụy Thiên lôi kéo như thế, hắn hoàn toàn không thể phát tác, chỉ có thể như bệnh tâm thần rống: “Ngươi như thế nào cũng là người nổi tiếng, dám ra tay đánh người, ta muốn lập tức đi tòa soạn báo tố giác việc này của ngươi, cho ngươi mất hết danh dự!”

“Nếu có bổn sự, cứ tới tìm ta”. Tịch Nhạ Hoài khí định thần nhàn nhìn hắn.

Kiều nghiến răng nghiến lợi trừng hắn, giống như bị động vào vảy ngược bắt đầu giương nanh múa vuốt: “Ngươi thật sự không sợ sao! Đừng nói không cần một thân danh dự này!”

“Người để ý chuyện đấy là ngươi đó!” Giống như hoàn toàn không chịu một chút ảnh hưởng nào từ uy hiếp của hắn, Tịch Nhạ Hoài dùng khuôn mặt anh tuấn lại vô cùng tà khí, mặt không chút thay đổi lưu loát trả lời.

“Ngươi không nên nói bậy!”

“Vô luận phát sinh chuyện gì, ta cũng sẽ không bỏ lại hắn.”

“…”

“Cho nên ngươi cách Dung Thụy Thiên xa một chút, ngươi nếu đối hắn tồn tại ý niệm xấu xa gì trong đầu, khuyên ngươi nhanh chóng quên đi, nếu không, đừng trách ta không khách khí!” Tịch Nhạ Hoài khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt lạnh lẽo, toàn thân trên dưới bao phủ hơi thở giống như đầm lầy tử vong thổi tới.

“Dung Thụy Thiên không phải là của ngươi! Hắn thích chính là ta, từ đầu đến cuối đều yêu ta, ngươi là kẻ thứ ba tính là cái gì, có tư cách gì mà ra lệnh yêu cầu ta!”

“Hắn không thích ngươi!” Nói xong giống như chứng minh lời nói không giả, Tịch Nhạ Hoài một phen túm lấy cánh tay Dung Thụy Thiên, dường như muốn đem cánh tay hắn bóp nát, mang theo khí thế muốn ăn thịt người: “Đi theo ta!”

Dung Thụy Thiên ngạc nhiên nhìn hắn, cố gắng cởi ra tay hắn, nhưng lực đạo của hắn rất lớn, giống như vòng sắt, không có biện pháp giãy ra, đành chịu thỏa hiệp, mắt thấy sắp bị lôi lên xe đậu cách đó không xa.

Một đôi tay lạnh như băng bắt lấy cánh tay còn lại của Dung Thụy Thiên, lực đạo thình lình kéo lại làm Tịch Nhạ Hoài dừng bước, quay đầu nhìn thấy Kiều đã theo kịp.

Kiều mắt lộ ra hung quang trừng hắn, lạnh lùng yêu cầu: “Buông hắn ra!”

Tịch Nhạ Hoài nâng lên ánh mắt bị hàng mi nồng đậm che lấp, tựa tiếu phi tiếu nhìn Kiều. Tầm mắt dừng ở cánh tay đang bắt lấy tay Dung Thụy Thiên kia, mơ hồ có xúc động muốn giết người: “Nên buông tay chính là ngươi!”

“Dung Thụy Thiên, ngươi thật sự bỏ lại ta để đi theo hắn?” Kiều không để ý cảnh cáo của Tịch Nhạ Hoài, chính là ánh mắt ai oán nhìn chằm chằm Dung Thụy Thiên, tựa hồ muốn từ trên mặt của hắn nhìn thấy một tia say mê như trước kia.

Dung Thụy Thiên không có nhìn hắn, đầu cúi xuống, một đôi mắt màu hổ phách giấu ở dưới mái tóc đen mềm: “Ngươi nếu tỉnh rượu rồi, thì chính mình nên trở về.”

Kiều chưa từ bỏ ý định hỏi: “Chúng ta không thể trở lại như quá khứ sao?”

“Ngươi đã từng nói không cần đi quấy rầy ngươi.”

“…” Kiều sắc mặt trắng bệch, chỉ cảm thấy một dòng nước lạnh thật lớn bao lấy hắn. Hắn buông tay Dung Thụy Thiên ra, vội vàng xoay người, sợ nếu chờ đợi thêm một giây nữa sẽ nhịn không được mà rít gào.

Lúc trước hắn sai lầm rồi, không nên dùng phương thức tàn nhẫn như vậy rời đi hắn. Vẫn còn nhớ rõ cái lần cùng bạn trai triền miên xong cũng đã tối muộn, Dung Thụy Thiên ở dưới lầu chờ hắn. Thấy hắn đi ra vội bắt lấy cánh tay của hắn, gắt gao cầm lấy, phảng phất như sợ mất đi hắn, thanh âm đều là nghẹn ngào: “Kiều, ngươi sao có thể như vậy?” Hắn lần đầu chứng kiến Dung Thụy Thiên hốc mắt đỏ lên nhìn hắn, có thể gương mặt xấu xí không dám nhìn thẳng, nhưng cặp mắt kia lại thực sự biết biểu lộ tình cảm. Một khắc đó, hắn biết Dung Thụy Thiên thực yêu hắn. Yêu đến chỉ cần hắn chịu giải thích, liền ôn nhu ôm lấy hắn, không để ý hắn đã làm chuyện gì không đúng…

Nhưng hắn không cách nào quay đầu lại nữa, chỉ có thể ép chính mình không nhìn y, hung ác bóp chặt cánh tay của y, làm cánh tay y xanh tím một tảng lớn. Chỗ đó da thịt bị móng tay cào ra vết thương đỏ tươi, kia hẳn là rất đau. Dung Thụy Thiên lại không có buông ra, hắn dương tay quăng y một bạt tai: “Dung Thụy Thiên ngươi sao ngốc như vậy, tại sao ta làm như vậy ư? Chúng ta đều là người trưởng thành, có quyền vì tương lai chính mình mà lựa chọn.”

“Nhưng ngươi đã nói yêu ta”. Đáy mắt Dung Thụy Thiên là một màu mây đen, một tầng lại một tầng, phảng phất muốn đổ mưa, lông mi đều đã ẩm ướt.

Hắn không có mềm lòng rống lên: “Ngươi hiện tại khuôn mặt đã bị hủy, công việc cũng sẽ không có, chúng ta sẽ vì rất nhiều việc phát sinh mà tranh chấp, như vậy đều làm mệt mỏi lẫn nhau ”

“Ngươi yêu người kia sao?”

“Yêu hay không yêu không trọng yếu.”

“Vậy cái gì trọng yếu?”

“Quan trọng là … Hắn cho của ta vật chất, là thứ ngươi vĩnh viễn không thể cho ta, cho nên chia tay đi, không cần lại đến quấy rầy ta, chúng ta không nên gặp lại là tốt nhất.”

“Với ta mà nói, ngươi so với bất luận kẻ nào đều quan trọng hơn”. Thanh âm Dung Thụy Thiên giống như bị gió thổi qua khàn khàn: “Sau này chiếu cố tốt chính mình, ta sẽ không tiếp tục quấy rầy ngươi nữa.”

Sẽ không tiếp tục quấy rầy…

Sẽ không tiếp tục quấy rầy…

Bảy năm đã qua trừ bỏ lúc ban đầu thư tín ân cần thăm hỏi, về sau liền đứt quãng không còn tin tức. Khi gặp lại Dung Thụy Thiên, y trở lên xa lạ, ánh mắt nhìn hắn cũng không có bất cứ tia cảm tình nào…

Hắn biết mình bảy năm trước mất đi hắn rồi, quá khứ mất đi không thể bù lại. Nhưng hắn không có quên y, cam nguyện bị hiểu lầm không yêu y, như vậy lại nhìn thấy y, có thể dẫn y đi Mỹ chữa trị khuôn mặt. Dung mạo khôi phục có thể có một công việc ổn định, rồi sẽ có một cuộc sống yên ổn. Hắn muốn làm chuyện đó cho y, nhưng gặp mặt lại phát hiện rất nhiều việc đã “cảnh còn người mất”.

 

Còn nữa……

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here