Sửu Thúc chương 16

0
52

Chương 16:

Trung tuần tháng sáu, không khí nóng bức bị cơn mưa to xảy ra thình lình cọ rửa mà đi.

Đêm khuya, trên đường mọi người đều mặc áo khoác, che ô thần sắc lạnh lùng đi lại. Trên khu phố cao chọc trời đèn chiếu sáng trưng, mơ hồ đem mặt đất đã được mưa to cọ rửa chiếu lên ánh sáng trơn nhẵn.

Cả thành phố cực kỳ yên tĩnh, Dung Thụy Thiên tan ca bắt xe bus về nhà. Bởi vì là chuyến cuối cùng, trong xe hành khách ít ỏi không có mấy người, hắn thuần thục đi đến hàng ghế cuối cùng, thần tình mệt mỏi ngồi xuống, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn ngoài cửa sổ xe mưa to.

Màn hình di động sáng lên, vừa lật mở liền thấy Tịch Nhạ Hoài gọi tới, Dung Thụy Thiên nâng điện thoại lên bên tai. Thanh âm từ tính của Tịch Nhạ Hoài nhất thời truyền tới, giống như keo dán bám lấy:
“Ngươi sao không có ở công ty, vừa tan tầm đã về sao?”

“Ta đang ở trên xe bus”

 

“Sao không đợi ta mà đã về, ta đáng sợ như vậy sao?”

Dung Thụy Thiên vô thức lắc đầu, xong lại phát hiện động tác của hắn Tịch Nhạ Hoài nhìn không tới, thế là bình tĩnh cùng hắn giải thích: “Ngươi hôm nay quay phim mệt chết đi, sớm đi về nghỉ ngơi đi”.

“Kia lần sau phải đi, ít nhất cũng phải nói với ta một tiếng, đừng không nói gì rời đi”. Tịch Nhạ Hoài dừng một chút, dùng âm thanh ôn nhu lại dễ nghe: “Không thấy ngươi, ta sẽ lo lắng”.

Dung Thụy Thiên “Ân” một tiếng rồi cúp điện thoại. Từ lúc Tịch Nhạ Hoài nói ra tâm ý, liền quyết định tận lực cùng hắn hạn chế tiếp xúc. Nhưng Tịch Nhạ Hoài lại không để ý, ngược lại còn dính chặt hơn, không ngừng quấn quít lấy hắn, ánh mắt luôn ánh lên ngọn lửa nóng bỏng biểu hiện tình ý.

Dung Thụy Thiên lặng im nhìn ngoài cửa sổ, cẩn thận nhớ lại quá trình cùng Tịch Nhạ Hoài nhận thức, không biết vì sao hắn lại để ý đến mình, tưởng tượng đến đầu đau muốn nứt cũng đều không ra được đáp án.

Hắn đối với bản thân mình tốt lắm, còn không để ý dung mạo, thái độ như vậy để cho bản thân được sủng ái mà lo sợ.

Tịch Nhạ Hoài thoạt nhìn phi thường lãnh khốc, quay phim thì tận hết trách nhiệm quay thật tốt, lúc nghỉ ngơi thì đọc sách, thoạt nhìn là bộ dạng không thể tiếp cận. Đối Tuyết Lê xinh đẹp như vậy, nói chuyện cũng không chút lưu tình.

Đương nhiên trừ tính cách lạnh lùng, không hợp với đạo làm người, Tịch Nhạ Hoài vẫn còn rất khiết phích (sạch sẽ). Cơm trưa hắn không cùng người trong đoàn làm phim cùng ăn, uống nước cũng dùng chính chén của mình chuẩn bị, mặc trên người âu phục cũng là của chính bản thân hắn.

Hắn luôn mặc những trang phục thời thượng nhất của Milan. Mỗi khi hắn dùng đều toát lên vẻ tuấn mỹ tà mị. Ánh mắt, tư thế, khí chất sẽ giống như người mẫu trong phim quảng cáo của Chanel. Hắn được truyền thông Hollywood bình chọn là mộng trong những người đàn ông Châu Á có vẻ đẹp lạnh lùng nhất.

Mị lực của hắn giống như độc thuốc phiện, hấp dẫn mọi ánh mắt, chỉ cần có hắn ở trường quay, nhân viên chung quanh liền âm thầm lấy điện thoại di động ra chụp hắn. Tịch Nhạ Hoài đối với những việc như thế này đều coi là phiền toái, thậm chí còn cố ý tránh né không muốn quá nhiều tiếp xúc với người khác. Nhưng mình lại giống như một trường hợp đặc biệt.

Mặc kệ công việc của hắn bận như thế nào, Dung Thụy Thiên y đều có thể tùy ý tiếp cận hắn, muốn hắn theo như yêu cầu kịch bản quay, Tịch Nhạ Hoài đều sẽ không cự tuyệt, thậm chí chỉ cần y nói đều ngoan ngoãn phục tùng.

Chỉ cần đối mặt y, khuôn mặt lạnh như băng của Tịch Nhạ Hoài sẽ hiện lên ánh sáng dịu dàng. Cho dù y đội mũ che hết ánh mắt, cũng cảm nhận được sự ấm áp phát ra trên người hắn, cùng với ánh mắt nóng rực lại chuyên chú làm cho y không được tự nhiên, thái độ như vậy quá mức rõ ràng…

Làm cho y ở phim trường đều không dám cùng hắn nói chuyện, sợ nhân viên của đoàn làm phim phát hiện ra mối quan hệ vi diệu giữa bọn hắn.

Tựa hồ phát hiện hắn băn khoăn, Tịch Nhạ Hoài sẽ đem người chung quanh tản đi, để cho hắn không cần khẩn trương như vậy, nhưng ngay cả như vậy, hắn vẫn là toàn thân căng cứng, những lúc vậy Tịch Nhạ Hoài liền tìm đề tài cùng hắn tán gẫu.

Hắn là người thích yên tĩnh, nhưng Tịch Nhạ Hoài không bởi vậy mà cảm thấy buồn chán, không bao giờ qua loa vài câu rồi không để ý đến hắn, y luôn rất kiên nhẫn với hắn. Như vậy, mình không có ghét Tịch Nhạ Hoài đi…

Thậm chí…

Thậm chí còn có chút thích hắn…

Càng đừng nói bài xích cùng hắn ở chung…

Nhưng hắn cần đem quan hệ với Kiều làm cho rõ ràng, Kiều mấy ngày này đều tìm đến hắn, lấy nhiều lý do khác nhau, không ngừng lấy cớ quấn quít lấy hắn.

Hắn cùng Kiều là ở nhà hàng làm thêm mà quen nhau, Kiều có khuôn mặt thanh tú, nụ cười ngọt như kẹo, mặc kệ ở đâu đều hấp dẫn ánh mắt người khác ánh mắt. Đương nhiên có chút hoa tâm, cho nên làm quen hắn. Kiều lúc theo hắn ở cùng nhau thực dịu ngoan, giống một chú cún ngoan hiền dính lấy hắn, mọi việc đều nghe theo sắp xếp của hắn, không hề tùy tiện làm khác. Nhưng tình cảm sâu sắc như vậy sau khi hắn khuôn mặt bị huỷ hoại liền biến mất không thấy.

Xe bus dừng ở trạm, Dung Thụy Thiên thu thập xong đồ vật này nọ liền xuống xe.

Bóng đêm mờ mịt cùng mưa phùn, hắn mở ra cây dù Tịch Nhạ Hoài đưa cho, đón lấy không khí mưa lạnh như băng hướng về nhà. Khi hắn xoay người hướng lên cầu thang, lên được hai bậc thang liền dừng lại, hắn cảm giác có người đang nhìn hắn.

Dung Thụy Thiên mê hoặc nhìn phía cách đó không xa, cạnh cây đại thụ xanh biếc ngừng lại một chiếc xe màu ngân hôi. Bởi vì vị trí bí ẩn, trời lại mưa lớn, nhất thời cũng không thấy rõ biển số xe. Dung Thụy Thiên nghĩ có thể là xe của gia đình nào đó trong khu, quả thật không nghĩ nhiều đi lên lầu.

Chứng kiến tầng năm đèn sáng, ngồi trong xe Tịch Nhạ Hoài thu hồi ánh mắt ôn nhu. Dung Thụy Thiên đoạn thời gian trước rất tốt, thậm chí không bài xích hắn tiếp cận. Nhưng hai ngày nay lại cố ý trốn tránh hắn, không hiểu nguyên nhân gì làm hắn đột nhiên chuyển biến, có lẽ do hắn có việc gấp thôi, vì thế nguyện ý chờ ngày hắn chấp nhận.

Tịch Nhạ Hoài gục đầu xuống, ánh mắt màu lam nhạt hẹp dài nhìn vào bóng đêm mông lung. Nhớ tới Dung Thụy Thiên thần sắc mệt mỏi, nghĩ đến hắn ở công ty bị xa lánh, nén lại giận dữ, lấy điện thoại cầm tay ra gọi cho Hạng Thanh Uyên.

Điện thoại còn chưa kịp bấm.

Tịch Nhạ Hoài khóe mắt liếc đến một chiếc xe thể thao màu đen đứng ở dưới lầu của Dung Thụy Thiên. Cửa xe mở ra, Kiều sắc mặt đỏ hồng bước ra khỏi xa, ngẩng đầu nhìn lên chỗ tầng trệt khu nhà Dung Thụy Thiên. Chú ý tới phòng khách đèn đang sáng, chắc chắc Dung Thụy Thiên đang ở nhà, cho nên không có chút do dự đi lên.

Trong phòng tắm ngọn đèn mờ nhạt, Dung Thụy Thiên vừa tắm xong đang giặt quần áo trong chậu, tiếng đập cửa thanh thúy đột nhiên vang lên. Hắn đem bột giặt dính đầy tay rửa sạch sẽ, kéo cửa ra, thấy Kiều đứng ở cửa. Dung Thụy Thiên ngửi được trên người hắn đặc mùi rượu, không khỏi nhướn mi lên hỏi: “Muộn như thế đến đây, có chuyện gì sao?”

Kiều hốc mắt phiếm hồng trừng hắn: “Thụy Thiên, ngươi cũng quá lạnh nhạt đi, ta đặc biệt tới thăm ngươi, ngươi chẳng lẽ không vui sao?”

“Ngươi không có việc gì thì trở về nhà đi, muộn thế này ở ngoài không tốt”. Dung Thụy Thiên thực mệt mỏi, hơn nữa chứng kiến Kiều lại đây tìm hắn, còn uống đến say khướt, cho nên qua loa vài câu, muốn đóng cửa.

Kiều hung ác đẩy cửa ra, một phen túm lấy cánh tay Dung Thụy Thiên: “Nơi này chính là nhà ta, ngươi đã nói mặc kệ phát sinh chuyện gì, ta đều có thể ở lại bên cạnh ngươi.”

Dung Thụy Thiên ra sức đẩy ra hắn, Kiều lại nương theo men rượu cuốn lấy cánh tay của hắn, mặc kệ hắn làm sao cũng không bỏ ra được. Hắn không kiên nhẫn nói thẳng: “Ngươi không phải có bạn trai, khuya như thế còn lưu bên ngoài, hắn sẽ lo lắng.”

“Sẽ không.”

“Ân?”

“Hắn thực yêu ta, sẽ không ước thúc ta, ở cùng hắn ta rất tự do”

Dung Thụy Thiên dìu hắn đưa vào phòng khách, để hắn ngồi vào trên ghế sa lon: “Điều này không được tốt lắm”. Kiều đã tới vài lần, thông qua vài lần trước nói chuyện, biết được hắn có bạn trai mới, bởi vì quan hệ đến công việc nên về nước công tác.

“Hắn cùng nữ nhân kết hôn.” Kiều đem Dung Thụy Thiên kéo lại ngồi cạnh bên người, giống như người không xương tựa vào hắn: “Sau này chúng ta cùng một chỗ được không…”

Dung Thụy Thiên sắc mặt xanh mét, đẩy ra Kiều đang dính trên người: “Ngươi ở đây đợi một lát, ta đi pha cho người chén trà để tỉnh rượu.”

Mưa càng lúc càng lớn, cả thành phố bị mây đen bao trùm, mưa to như trút. Mưa lớn như vậy tầm mắt bị nước mưa che khuất, không thể thấy rõ ràng cảnh vật ở phía trước.

Ánh đèn đường hôn ám xuyên thấu qua mưa bụi chiếu vào trong xe, Tịch Nhạ Hoài giống pho tượng băng ngồi ở trên ghế xe, trên người phát ra sát khí so với mưa to ngoài cửa sổ còn lạnh hơn. Bởi vì tức giận mà ánh mắt thâm trầm thiêu đốt lên ngọn lửa phẫn nộ.

Hắn sẽ không can thiệp Dung Thụy Thiên cùng bằng hữu ở chung, nếu lúc hôn trộm Dung Thụy Thiên không nghe được y trong lúc ngủ mơ kêu Kiều, hắn sẽ nghĩ Dung Thụy Thiên Cùng Kiều chính là bằng hữu bình thường. Nhưng bởi vì biết có mối quan hệ kia, vốn không có chuyện gì cũng sẽ trở nên thực để ý, chỉ sợ Dung Thụy Thiên bị Kiều châm ngòi, lại theo hắn ở cùng nhau.

Loại sự tình này hắn tuyệt đối không cho phép! Tịch Nhạ Hoài muốn xông tới xem bọn hắn làm chuyện gì. Coi như Dung Thụy Thiên khi thấy hắn đột nhiên xuất hiện trước mặt lúc đang ở cùng Kiều, sẽ xấu hổ nói không ra lời, còn hơn là phải chịu đựng nỗi thống khổ mất đi hắn. Nghĩ như thế liền chuẩn bị đi ra ngoài…

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Tịch Nhạ Hoài không kiên nhẫn lấy điện thoại cầm tay ra. Chứng kiến người gọi là Dung Thụy Thiên, theo bản năng mà ấn nghe, rồi mới giật mình, còn có chút được sủng ái mà lo sợ, có chút cà lăm hỏi: “Ngươi, ngươi sao đột nhiên gọi điện thoại cho ta vậy?” Từ trước đến nay đều là chính mình chủ động gọi điện cho hắn…

“Đêm nay trời mưa thật lớn, ngươi về đến nhà rồi sao?” Thanh âm Dung Thụy Thiên trầm thấp, mang theo một ít khêu gợi khàn khàn, nghe tựa như thanh âm của đàn ghi-ta phát ra, làm cho người ta không khỏi tâm thần nhộn nhạo.

“Ta, ta đang ở trên đường”. Nghe hắn dùng ngữ khí lo lắng hỏi, Tịch Nhạ Hoài đột nhiên mở cờ, cao hứng không biết phải nói cái gì.

“Vậy ngươi lái xe cẩn thận một chút.”

“Hảo.” Tịch Nhạ Hoài lập tức đáp ứng, giẫm xuống chân ga muốn liền rời đi khu nhà. Hắn bất tri bất giác bị khống chế, rõ ràng tại đây giám thị Kiều, hiện tại sao có thể ly khai, nhớ tới việc của Kiều hắn lại khôi phục núi băng trên mặt, hỏi: “Ngươi sao vậy còn chưa ngủ?”

“Có khách đến, chờ hắn đi rồi ta sẽ nghỉ ngơi.” Dung Thụy Thiên theo hắn giải thích, tựa hồ không muốn nhiều lời về vị khách nhân này, nói đơn giản vài câu, liền cúp điện thoại.

Nghe hắn gọi Kiều là khách nhân, ngồi trong xe chờ đợi Tịch Nhạ Hoài sắc mặt hòa hoãn xuống. Xem ra Dung Thụy Thiên chưa cùng Kiều phát sinh chuyện gì, nhắc tới Kiều khẩu khí cũng rất lãnh đạm, thậm chí không xưng Kiều làm bằng hữu chỉ nói là khách nhân. Nếu ngay cả bằng hữu đều không tính thì cũng sẽ không có cảm tình gì, Tịch Nhạ Hoài sắc mặt âm lãnh nhìn chằm chằm cửa sổ tầng năm.

 

Còn tiếp…

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here