Sửu Thúc Chương 14 + 15

0
59

Chương 14:

Vừa mở cửa ra, thân thể Dung Thụy Thiên đã bị ôm lấy gắt gao. Động tác ôm lấy hắn của người kia tựa như một con lang khuyển, phi thường mạnh mẽ, để cho hắn không có biện pháp tránh ra. Ngay sau đó là thanh âm ngọt lịm, quen thuộc vang lên bên tai: “Thụy Thiên, ta rất nhớ ngươi, ta biết ngươi sẽ ở lại nơi này, luôn chờ ta trở lại.”

Dung Thụy Thiên mắt trừng ngây ngốc, miệng cứng lại đứng tại chỗ, lông mi của hắn nhăn lại, cố vững vàng như không có gì chấn động, im lặng không nói gì. Chính là hai má trắng nhợt, không có nửa phần huyết sắc.

Là Kiều…

Thế nhưng thật là Kiều…

Chia tay xong từng nghĩ Kiều sẽ tìm đến hắn. Đã từng nghĩ khi hắn tìm đến sẽ như thế nào đối mặt, dùng loại thái độ nào cùng hắn nói chuyện, thậm chí câu đầu tiên nên nói gì, hắn đã không ngừng nghĩ, không ngừng diễn tập. Một năm qua đi, hai năm qua đi, bảy năm qua đi, mặc kệ hắn viết rất nhiều tin nhắn, đã gọi cho hắn rất nhiều điện thoại, Kiều cũng chưa trả lời, dần dần hắn nản chí. Hiện tại Kiều thế nhưng lại xuất hiện trước mặt, nghĩ rằng mình sẽ thất thố hốc mắt đỏ lên rồi trốn tránh hắn, không nghĩ tới còn có thể trấn định như vậy đáp lại: “Đã lâu không gặp, Kiều.”

“Đã lâu không gặp, mấy năm nay ngươi khỏe không?” Kiều mỉm cười nhìn hắn, giống như thật cao hứng khi nhìn thấy hắn.

Dung Thụy Thiên chỉ “Ân” một tiếng đáp lại. Trước kia thích Kiều, cũng thật sự thương hắn, thậm chí muốn mặc kệ thống khổ hay vui vẻ, đều phải theo hắn đi đến cuối cùng, luôn luôn kiên định, tin tưởng như vậy, cũng tự tin Kiều đối với hắn là có cùng tâm ý.

Nhưng từ hắn bị huỷ hoại dung nhan… toàn bộ thế giới, mọi người đều ruồng bỏ hắn, nhăn mặt tránh đi hắn, không ngừng cho hắn xem thường, cười nhạo hắn khuôn mặt xấu xí. Nhưng thống khổ nhất chính là, chính là Kiều cũng theo chân trở nên giống bọn họ.

“Ngươi hôm nay có rảnh không? Ta khó có được một chuyến trở về, theo ta cùng nhau ăn bữa cơm đi.” Kiều giống không thấy Dung Thụy Thiên gương mặt trắng bệch, như chuyện đương nhiên đưa ra yêu cầu.

Dung Thụy Thiên giật mình, không nghĩ tới Kiều sẽ đưa ra lời mời như vậy.

“Hắn ngày hôm nay có việc, không thể cùng ngươi ăn cơm.” Thanh âm trong trẻo dễ nghe trong không khí cao ngất vang lên.

Theo tiếng nhìn lại, Kiều thấy hiện ra phía sau Dung Thụy Thiên là một nam nhân anh tuấn. Khi thấy rõ khuôn mặt nam nhân tuấn mỹ, đột nhiên giống như thấy tình nhân ngoại tình mà kinh ngạc hỏi: “Ngươi hôm nay có khách?”

“Ân.”

“Hắn là, hắn là Tịch Nhạ Hoài?” Là kia tột đỉnh vinh quang siêu sao Thiên vương Tịch Nhạ Hoài, người như vậy hiện tại ở trong phòng Dung Thụy Thiên, quá quái dị, sẽ không phải nhìn lầm chứ!

Dung Thụy Thiên gật đầu.

Kiều nhất thời sắc mặt trắng bệch, “Hắn là bằng hữu của ngươi?”

“Đúng, đúng vậy…” Dung Thụy Thiên thần sắc xấu hổ, mặc dù không biết Tịch Nhạ Hoài có đưa hắn làm bằng hữu không, nhưng có thể như vậy cho hắn mặt mũi cũng tốt lắm rồi, để cho hắn không khỏi càng thêm quý trọng. Hắn nhìn phía Tịch Nhạ Hoài, cùng Kiều loại thanh niên trắng nõn khác biệt rất lớn. Tịch Nhạ Hoài màu da trắng nõn, khí chất tao nhã, có tà khí lại tuấn mỹ. Hắn mặc âu phục Burberry màu đen, cà- vạt vân nghiêng bên trên đeo ghim cài màu bạc tinh xảo, thập phần anh tuấn bức người, thoạt nhìn tựa như nam nhân quý tộc Anh quốc trong phim.

Dung Thụy Thiên nhìn phía Kiều, chỉ thấy Kiều dùng ánh mắt lạnh như băng tràn ngập địch ý trừng mắt Tịch Nhạ Hoài. Bốn mắt giao tiếp, hai loại khí tràng hoàn toàn bất đồng giằng co. Dung Thụy Thiên cảm thấy Kiều thân thể dần dần cứng ngắc.

Không rõ mục đích Kiều tới đây, bất quá xem hành vi của hắn mới vừa rồi, tựa hồ là đặc biệt tìm đến hắn, nhưng điều này lại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, lập tức mở miệng hỏi, “Ngươi trở về khi nào?”

Kiều thu hồi ánh mắt nhìn thẳng vào Dung Thụy Thiên, tươi cười sáng lạn nói: “Hai ngày trước từ Singapore trở về, muốn nhìn ngươi sống như thế nào, liền thuận tiện lại đây tìm ngươi.” Rời đi Dung Thụy Thiên được 3 năm, từng nhận được bưu thiếp hắn gửi tới, trên mặt bưu thiếp hắn có ghi lại địa chỉ.

Nguyên lai là như vậy, Dung Thụy Thiên lặng yên thở dài.

Tịch Nhạ Hoài giữ chặt cánh tay Dung Thụy Thiên, ôn nhu lại không mất cường thế nói: “Không còn sớm, chúng ta phải đến công ty, chỉ sợ không thể để cho ngươi cùng bằng hữu ôn chuyện được nữa”.

“Kia hiện tại liền đi đi thôi.”

Dung Thụy Thiên nhân cơ hội đáp ứng, rồi mới theo Kiều nói vài câu, không để ý Kiều bất mãn, liền theo sát Tịch Nhạ Hoài rời đi. Nếu tiếp tục trước mặt Tịch Nhạ Hoài cùng Kiều nói chuyện với nhau, sẽ chỉ làm chính mình trở nên xấu hổ…

Hắn là đồng tính luyến ái, việc theo Kiều kết giao đều đã bị phát hiện, những điều này đều là chuyện không hay, nếu Tịch Nhạ Hoài biết có lẽ sẽ xem thường hắn. Không hiểu sao hắn thực để ý thái độ của Tịch Nhạ Hoài, thậm chí nhớ tới chuyện ngày đo ngực liền mơ hồ đau, mỗi lần thở đều phải vận khí lực toàn thân.

Dưới khu nhà cũ đỗ một chiếc Cadillac màu đen, Tịch Nhạ Hoài tao nhã giúp Dung Thụy Thiên mở ra cửa xe, Dung Thụy Thiên xoay người ngồi vào ghế phụ, cửa sổ thủy tinh màu đen chậm rãi đóng lại, Tịch Nhạ Hoài lái ô-tô rời đi.

Kiều nghiêng người dựa vào thành cửa sổ, ánh mắt phức tạp nhìn chiếc xe màu đen có rèm che đi xa. Dung Thụy Thiên bỏ lại hắn theo Tịch Nhạ Hoài cùng nhau rời đi. Chẳng lẽ hắn cùng Tịch Nhạ Hoài không phải bằng hữu bình thường, nhưng Dung Thụy Thiên thái độ thật cẩn thận lại không giống.

Trước kia Dung Thụy Thiên ở quán bar đi làm, luôn luôn có người mượn danh nghĩa mời rượu theo hắn bắt chuyện. Còn có người ỷ có quyền có thế không ai dám đắc tội, liền gọi loại rượu sang quý thuận tiện kêu Dung Thụy Thiên qua tiếp rượu. Sau này khi quay lại nhà ăn làm việc cũng gặp phải tình huống đồng dạng, chủ quản phải suy nghĩ biện pháp, một lần nữa sắp xếp lịch làm việc, nhường Dung Thụy Thiên chỉ làm ban ngày, làm cho hắn tan tầm có thể về nhà, tránh ở lại nhà ăn gây ra phiền toái.

Kiều lấy điện thoại cầm tay ra đem ảnh chụp Dung Thụy Thiên ra nhìn ngắm, trong tấm ảnh Dung Thụy Thiên có khuôn mặt anh tuấn, lông mi nồng đậm, tóc đen, mềm mại dừng ở trên trán. Hắn mặc áo sơmi màu trắng sạch sẽ, dáng người cao ngất lại rắn chắc, giống như người mẫu trên sàn diễn. Khi đó hắn đang chụp ảnh, nhìn thấy Dung Thụy Thiên, hắn hướng đối màn ảnh lộ ra một nét tươi cười thoáng hiện, nụ cười kia phi thường sạch sẽ.

Kiều say đắm vuốt ve người trong hình, nếu Dung Thụy Thiên khuôn mặt như vậy ở trước mặt, hắn tin tưởng Tịch Nhạ Hoài cũng sẽ bị hấp dẫn, nhưng hiện tại xem ra mặt hắn trở nên vô cùng thê thảm như vậy, không có khả năng có người thích hắn.

 

Chương 15:

 

Xe màu đen có rèm che rộng thoải mái, Dung Thụy Thiên lại như thấy chật hẹp bất an ngồi ở đó.

Tịch Nhạ Hoài mặt không chút thay đổi lái xe đi, khuôn mặt anh tuấn giống như ngưng một tầng sương lạnh, từ trong đáy mắt ánh lên vẻ lạnh thấu xương: “Nam nhân vừa rồi là bằng hữu của ngươi?”

“Đúng vậy”

“Ta nghe ngươi gọi hắn là Kiều?” Kiều không phải là người hắn tâm niệm…

Dung Thụy Thiên vuốt cằm.

Đố kỵ nhất thời ở trong lòng Tịch Nhạ Hoài điên cuồng thiêu đốt, Dung Thụy Thiên thích Kiều, thậm chí trong lúc ngủ mơ còn kêu tên hắn, vậy nam nhân kia thoạt nhìn cùng hắn quan hệ tốt lắm, trước kia có khi còn có những hành vi thân mật nữa.

Vậy nam nhân kia tìm đến hắn là có ý tứ gì? Muốn cùng Dung Thụy Thiên quay lại hay là muốn tiếp tục theo đuổi hắn, hay là nghĩ cùng hắn làm bằng hữu bình thường, nhưng nếu bằng hữu bình thường sao vừa gặp mặt liền ôm lấy hắn.

“Ngươi thích hắn sao?” Hỏi ra những lời này xong, Tịch Nhạ Hoài sắc mặt âm trầm, chỉ sợ biết đến đáp án sau nội tâm sẽ đau, nhưng nếu không hỏi qua một câu, lại sẽ để ý đến không thể thở.

Nhìn thấy Tịch Nhạ Hoài thần sắc âm lãnh, lại nghe hắn hỏi vấn đề kinh người như vậy. Dung Thụy Thiên cúi đầu không nói, cảm giác tâm tình của hắn đang không tốt, chỉ cần nói sai chỉ sợ lại chọc giận hắn.

Đèn đỏ sáng.

Xe màu đen xe đột nhiên quẹo vào trong ngõ hẻm, Dung Thụy Thiên không hiểu liền khẩn trương, nhịn không được nhắc nhở Tịch Nhạ Hoài: “Đi công ty không đi lối này mà”. Hắn sẽ không giận thật chứ!

Tịch Nhạ Hoài vẫn không nhúc nhích nhìn hắn, con mắt hẹp dài tựa hồ như thiêu đốt nham thạch màu đỏ nóng chảy, nhếch cánh môi, lộ ra tức giận không che dấu: “Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta!”

“Ta không biết ngươi nói cái gì”. Dung Thụy Thiên giật mình, theo bản năng tránh đi ánh mắt của hắn.

Tịch Nhạ Hoài nắm cằm của hắn.

Dung Thụy Thiên định theo phản xạ quay đầu đi, cánh tay duyên dáng kia lại bắt lấy cằm hắn, hắn lại vung tay gạt ra.

Tịch Nhạ Hoài liền kéo mạnh mặt hắn qua, hung hăng hôn lên!

Nụ hôn tới quá mức đột nhiên, Dung Thụy Thiên ý thức liền phản kháng, nhưng Tịch Nhạ Hoài khí lực lớn đến đáng sợ, còn bắt chặt hai tay của hắn, chặt chẽ giữ hắn cả người đặt ở trên ghế phó lái.

Dung Thụy Thiên vừa sợ lại giận, mở to đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp nhìn Tịch Nhạ Hoài gần trong gang tấc. Tịch Nhạ Hoài nghiêng đầu hôn hắn, khuôn mặt tuấn mỹ trắng nõn phóng đại ở trước mắt, hắn giống bị thôi miên, cả người cũng chưa có biện pháp thoát ra, chỉ có thể cảm thấy đôi môi bị hôn đến phát run, vừa ướt lại mềm mắt còn dán chặt lấy hắn khiêu khích…

Hắn khẽ ân một tiếng. Thanh âm kia kích phát dục vọng của Tịch Nhạ Hoài, tay Tịch Nhạ Hoài theo cánh tay của hắn hướng lên cổ, nhẹ nhàng mà vuốt ve chỗ da thịt tinh tế ở trên cổ của hắn, lại xoa chỗ tóc đen mềm mại bên gáy hắn, ôn nhu làm hắn dịu xuống chống cự.

Nụ hôn nóng bỏng lại triền miên chấm dứt, Tịch Nhạ Hoài chưa có trở về chỗ ngồi vẫn nghênh thị ánh mắt Dung Thụy Thiên, con ngươi dị thường nguy hiểm, làm hắn giống như con mồi bị thôi miên không thể động đậy: “Ta vốn đang muốn nhịn xuống, ngươi lại vạch trần bộ mặt đích thực của ta”.

Dung Thụy Thiên cứng đờ, cảm thấy đầu lưỡi Tịch Nhạ Hoài nóng ẩm, thong thả liếm qua môi của hắn.

“Ta thích ngươi.”

Dung Thụy Thiên hoảng sợ nhìn hắn, chóp mũi đều là mùi nước hoa cao cấp trên người của Tịch Nhạ Hoài, hắn sợ hãi giãy dụa: “Ngươi, ngươi đang ở đây đùa giỡn sao? Loại sự tình này một chút cũng không tốt chút nào”.

“Ta cũng sẽ không nhàm chán vui đùa loại chuyện này”.

“Ngươi còn không hiểu biết ta, làm sao mà yêu thích ta?”

“Ta không muốn biết nhiều như vậy, chỉ biết là bất kể như thế nào, chỉ là muốn ngươi.” Tịch Nhạ Hoài bắt lấy cổ tay của hắn, dùng tốc độ nhanh như chớp đưa hắn ôm vào trong lòng, vây hắn trong trong lồng ngực rộng lớn của mình.

Cái gì? Dung Thụy Thiên sững sờ tại chỗ, đầu hiện ra trạng thái mông lung, hắn khó mà tin được Tịch Nhạ Hoài thích hắn, cũng căn bản không biết hắn đang muốn cái gì, chẳng lẽ hắn không thấy được chính mình trước mặt dung mạo xấu xí…

Tịch Nhạ Hoài nhìn thấy sắc mặt hắn tái nhợt, biết được hành vi của mình hù đến hắn, cho nên nhẹ nhàng mà buông hắn ra, nhìn hắn một lúc lâu: “Cách Kiều xa một chút, đừng cùng hắn lui tới.”

Trở lại công ty xong, Tịch Nhạ Hoài trực tiếp đi trường quay, Dung Thụy Thiên giống như bình thường đi vào văn phòng tầng mười lăm, đúng dịp gặp được trợ lý đạo diễn Phương Vĩ muốn đi trường quay. Phương Vĩ gọi hắn lại, khi thấy hắn ánh mắt kinh ngạc liền đưa văn kiện trong tay cho hắn. “Đây là tư liệu sắp tới quay phim “Kim cương”, ngươi đem những tài liệu này tập hợp làm thành bảng rồi giao lại cho ta.”

Nhìn văn kiện đột nhiên đưa tới, Dung Thụy Thiên có chút phản ứng không kịp, chuyện phát sinh ngày hôm nay với hắn mà nói giống như trong mộng, làm cho hắn trở lại công ty còn không có lấy lại tinh thần.

Nhìn thấy tâm trạng như không muốn làm việc của Dung Thụy Thiên, Phương Vĩ nhướn mi lên hỏi: “Ngươi xảy ra chuyện gì? Những tài liệu này ngày mai phải giao cho ta, ta đang cần dùng”.

“Ta chưa làm qua làm việc bao giờ…” Dung Thụy Thiên kịp phản ứng lại, cúi đầu nói với hắn. Trước đó vài ngày người thư ký ghi chép trường quay nghỉ việc, hắn thay thế vị trí, đối với hắn công việc đó còn có điều hiểu biết, nhưng hắn chưa từng tập hợp qua số liệu như thế này bao giờ, càng đừng nói đem số liệu lập thành bảng.
Phương Vĩ ngữ khí cường ngạnh: “Chưa làm qua có thể học, không hiểu có thể hỏi ta, còn nữa ngươi thay thư ký ghi chép tại trường quay như vậy nhiều ngày, đối với những công việc sau này của hắn cũng nên rõ ràng”

Dung Thụy Thiên không nói được một lời, tiếp nhận văn kiện trong tay hắn.

Phương Vĩ lại nghiêm túc bổ sung: “Tư liệu rất nhiều, nhưng chậm nhất ngày mai cho ta, bằng không ta sẽ thực phiền toái”. Hạng Thanh Uyên – nhà làm phim bên Hoàn Á cuối tuần này lại đây, còn muốn xem tư liệu quay phim gần đây. Phương Vĩ còn phải cùng đoàn làm phim đi trường quay làm việc, nhưng mà nhiều tư liệu cần sửa sang như vậy thật đau đầu, thế là liền đem chuyện này giao cho Dung Thụy Thiên.

“Ta đã biết.”

Xem hắn trả lời như vậy, Phương Vĩ hơi hơi nhẹ nhàng thở ra: “Ngươi hôm nay không cần đi trường quay, chỉ cần đem báo biểu làm xong có thể tan tầm”. Dung Thụy Thiên khuôn mặt xấu xí, tính cách âm thầm, nhưng đối với công việc lại thật sự có trách nhiệm, lòng cầu tiến cũng cao, phàm giao cho hắn việc gì hắn đều có thể đúng hạn hoàn thành.

Dung Thụy Thiên đáp ứng hắn rồi, thậm chí không suy nghĩ công việc này thực khó khăn.

Bởi vì sửa sang lại tư liệu hắn liền làm ở trong phòng làm việc, như vậy liền xảo diệu tránh được Tịch Nhạ Hoài. Hắn biết tránh né không phải biện pháp, nhưng hiện tại đầu óc hỗn loạn hỏng bét, thầm nghĩ làm chuyện khác để quên đi.

Hắn mở ra máy tính, ấn đường cau chặt nhìn chằm chằm màn hình, gây sức ép nửa ngày, lúc nhập xong tư liệu muốn làm thành bảng biểu thì hoàn toàn không biết làm.

Trong lúc nhất thời hắn có chút gấp, vội gọi điện thoại hỏi Phương Vĩ. Phương Vĩ tựa hồ ở trường quay cũng đang vội, rất không bình tĩnh nói cho hắn biết, công ty có hệ thống phần mềm, muốn hắn mở ra phần mềm đem tư liệu chuyển vào tạo thành bảng biểu báo cáo.

Hắn biết công ty lớn đều dùng phần mềm máy tính để làm thống kê. Nhưng hắn trung học cũng chưa học xong, bình thường cũng không có học, cho nên không có biện pháp nào dùng phần mềm máy tính làm ra được báo biểu hoàn chỉnh.

Dung Thụy Thiên muốn tiếp tục gọi điện thoại cho Phương Vĩ, nhưng Phương Vĩ ở trường quay đang vội, mới vừa rồi xúc động gọi điện qua, đã muốn thật không có ý tứ, bây giờ lại đi quấy rầy, công việc trên tay Phương Vĩ sẽ vô pháp tiến triển.

Dung Thụy Thiên rời đi bàn làm việc, biết được sự xuất hiện của hắn sẽ quấy rầy đến người khác, nhưng vẫn là kiên trì hỏi đồng nghiệp bên cạnh. Đương nhiên đồng nghiệp lấy cớ bận rộn để cự tuyệt.

Dung Thụy Thiên buồn rầu nhăn lại mi, đột nhiên nhớ tới lên mạng có lẽ có thể tra được thông tin, hắn mở ra trang Web bắt đầu tìm kiếm. Hắn vốn làm việc liền lưu loát, xem hết hướng dẫn sử dụng phần mềm máy tính, liền theo đó bắt đầu nhập tư liệu.

Nghĩ đến như vậy sẽ không còn sai sót, lại phát hiện không phải tư liệu sai, chính là bảng không đúng. Làm nửa ngày nhưng cái gì cũng đều làm không được, Dung Thụy Thiên chỉ còn biết đem những chỗ sai ghi lại trên giấy, chuẩn bị đến giờ cơm trưa sẽ hỏi Phương Vĩ.

Mười hai giờ, tới giờ dùng cơm, nhân viên trong văn phòng nối đuôi nhau hướng nhà ăn đi đến.

Làm Tịch Nhạ Hoài đi vào văn phòng, liền chứng kiến Dung Thụy Thiên cao ngất ngồi ở đó. Từng ô bàn làm việc đều bày đặt máy tính cùng đồ dùng cho công việc, chỗ Dung Thụy Thiên ngồi sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, trừ bỏ máy tính không còn bài trí gì khác.

Hắn hết sức chăm chú nhìn thấy màn hình, hoàn toàn không chú ý tới mình đi vào bên cạnh hắn, chính diện theo dõi hắn.

Làm trong văn phòng Dung Thụy Thiên không có đội mũ, tóc đen mềm rủ xuống dừng ở giữa lông mày, không thể thấy rõ ánh mắt hắn lúc này.

Thời tiết rất nóng, hắn mặc áo sơmi thâm nâu, cổ tay áo xắn lên lộ ra cánh tay thực rắn chắc, trên cổ da thịt màu đồng mồ hôi che kí. Mồ hôi tinh mịn ở dưới ánh sáng lóe sáng như kim cương.

Tịch Nhạ Hoài không khỏi nhớ tới việc Kiều ôm lấy Dung Thụy Thiên. Nam nhân kia thoạt nhìn đã nhận thức Dung Thụy Thiên thật lâu, cũng biết được bộ dáng bộ dáng trước kia của hắn. Nhưng xem biểu hiện của Dung Thụy Thiên lý do họ chia tay có lẽ bởi vì khuôn mặt hắn như vậy cũng nên…

Hắn muốn hỏi việc liên quan đến Kiều, nhưng đột nhiên hỏi như vậy rất mạo muội. Nghĩ tới đó Tịch Nhạ Hoài có chút phiền, hạ giọng hỏi Dung Thụy Thiên: “Ngươi sao còn chưa đi ăn cơm?”

Dung Thụy Thiên hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn thấy Tịch Nhạ Hoài, lại theo bản năng gục đầu xuống, bên tai phiếm hồng nói: “Ta còn có rất nhiều việc chưa làm.”

Tịch Nhạ Hoài nhìn về phía văn kiện trong tay hắn cùng phần mềm dữ liệu trên máy tính, nhịn không được nói với hắn: “Những tài liệu này sắp xếp có chút tốt, nhưng ngươi tính toán như vậy là sai”

“Sai?” Dung Thụy Thiên giật mình nhìn về phía Tịch Nhạ Hoài, hắn biến thành choáng váng hoa mắt, không nghĩ tới vẫn là sai, vả lại bị Tịch Nhạ Hoài liếc mắt một cái vạch ra chỗ sai.

“Ngươi nếu làm như vậy mới đúng”. Nói xong Tịch Nhạ Hoài bắt đầu ở bên cạnh chỉ điểm, phát hiện Dung Thụy Thiên ngay cả thao tác cơ bản cũng đều không hiểu. Trừ bỏ kinh ngạc chính là không thể tưởng tượng nổi, Dung Thụy Thiên hẳn là bằng cấp không cao, rất nhiều người trong Tây Đô hoàn toàn không chuyện này, nhưng đem chuyện này ném cho hắn, Phương Vĩ thật sự là đồ khốn.

Trải qua một phen chỉ điểm, báo biểu trên tay rất nhanh hoàn thành xong, Dung Thụy Thiên thần tình cảm kích nhìn Tịch Nhạ Hoài: “Cám ơn ngươi”. Trong công ty đồng nghiệp không để ý tới hắn, càng đừng nói dạy hắn như thế nào làm báo biểu, Phương Vĩ nói không hiểu có thể hỏi hắn, nhưng cũng là khách khí, muốn hỏi cũng sẽ mất hứng.

Tịch Nhạ Hoài ôn hòa kề sát vào hắn, ánh mắt sáng nhìn hắn: “Không cần cảm tạ, mời ta ăn cơm là được.”

“Hảo.”

“Ngươi đáp ứng rồi?”

Dung Thụy Thiên gật đầu.

Tịch Nhạ Hoài trong lòng khó chịu nháy mắt biến mất không thấy gì nữa. Thành thật mà nói khi hắn ở trường quay không thấy được Dung Thụy Thiên, toàn thân hắn đều khó chịu. Quay xong hắn liền trực tiếp hỏi Phương Vĩ, biết được hắn đang trong văn phòng tập hợp tư liệu, liền tới đây xem hắn. Hắn lo lắng hành vi buổi sáng chọc giận Dung Thụy Thiên, dù sao cũng có chút nóng nảy, vừa nhìn thấy Kiều như vậy ôm lấy Dung Thụy Thiên, hắn toàn thân tựa như núi băng.

Hắn sợ Dung Thụy Thiên cùng Kiều có quá nhiều thân mật, mới tiên hạ thủ vi cường cùng hắn thổ lộ, như vậy mặc kệ làm ra hành vi gì, cũng sẽ không có gì thất lễ, còn nữa cũng có thể kéo gần hơn khoảng cách.

Nói là để Dung Thụy Thiên mời khách nhưng cũng không muốn để cho hắn tiêu pha, Tịch Nhạ Hoài giả tạo nói muốn tốt cho chính mình, liền dẫn hắn đi nhà ăn cạnh công ty ăn cơm. Trong phòng ăn người không nhiều lắm, bọn hắn tìm chỗ trống trong góc ngồi xuống.

Tùy ý gọi đồ ăn, ăn cơm cùng Dung Thụy Thiên tán gẫu chuyện của công ty. Hắn là người không hay nói nhiều, Dung Thụy Thiên so với hắn còn nói ít hơn, nhưng cùng hắn nói chuyện phiếm cũng không có cảm thấy buồn. Ngược lại còn rất quý trọng khoảng thời gian được cùng hắn ở chung, bởi vì đang ở cùng nhau mà trong lòng ấm áp.

 

***********

Còn nữa~~~

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here