Sửu Thúc Chương 11

0
57

Chương 11:

Hộ sĩ đỏ mặt nhìn Tịch Nhạ Hoài.

Tịch Nhạ Hoài đưa túi GUCCI trong tay đặt lên trên ghế sa lon.

Hộ sĩ thẳng tắp nhìn Tịch Nhạ Hoài, cơ hồ sắp nhịn không được mở miệng hỏi hắn là có phải không phải ngôi sao đang được ái mộ kia không.

Tịch Nhạ Hoài liếc mắt nhìn nàng một cái, ánh mắt của hắn bị kính râm che khuất nhưng hàn khí vẫn bức người, toàn thân đều là hơi thở băng lạnh thần bí bao quanh, khí tức lạnh băng không cho người khác có thể tiếp cận.

Hộ sĩ chịu không nổi rời đi, phòng bệnh đột nhiên trở lên yên tĩnh.
Tịch Nhạ Hoài trong tay cầm theo cái gì đó đi đến bên giường, tao nhã ngồi xuống chỗ trống trên giường, thuận tiện tháo xuống kính râm, ngay sau đó mở ra túi nhựa, bên trong là một hộp đồ ăn. Hộp đồ ăn có ba tầng, phía trên là cơm, ở giữa là thức ăn đầy mỹ vị, cuối cùng là một tầng rau dưa canh, phối hợp hoàn mỹ lại ngon miệng, đồ ăn thoạt nhìn cũng rất tinh xảo, thập phần mê người.

Dung Thụy Thiên ngơ ngác nhìn y.

 

Tịch Nhạ Hoài mở ra cặp lồng đựng cơm sau lại xuất ra túi giữ ấm, ấp úng không lên tiếng nâng tay hắn lên, đem túi giữ ấm đặt ở cánh tay truyền dịch của hắn, tránh hắn bởi vì thời gian dài truyền dịch làm cho cả đôi tay đều lạnh.

Dung Thụy Thiên nhìn Tịch Nhạ Hoài giống như nhìn người xa lạ, y sao lại biết làm việc này, còn quen thuộc hơn tự hắn làm, y sẽ không phát sốt chứ.

Tịch Nhạ Hoài không để ý trên mặt hắn kinh ngạc, chính là cứ thế bưng cơm lên, nghĩ nghĩ lại lấy thêm đồ ăn, đem đồ ăn cùng cơm uy đến miệng hắn nói: “Ăn đi.”

“Sao lại ăn?”

“Ngươi không phải rất đói” Còn đói ngất đi, Tịch Nhạ Hoài không nghĩ tới đầu năm nay còn có loại sự tình này, thế mà hắn đi mua đồ cùng y lại gặp phải.

Dung Thụy Thiên tràn đầy cảm động, “Ngươi mua riêng cho ta?”

Mặc kệ hắn có rắp tâm gì, có thể đối với dung nhan bị huỷ hoại như hắn đối tốt, thật đúng là ít có.

“Biết thế là tốt!” Tịch Nhạ Hoài sĩ diện hừ lạnh.

Dung Thụy Thiên quẫn bách đầu gục xuống, trong lúc vô tình nhìn thấy trên cà mèn dấu hiệu của khách sạn Khải Duyệt. Khách sạn này là năm sao chỉ tiếp đãi nhân vật nổi tiếng, chẳng lẽ hắn chạy đến đây mua cơm chiều, trong nháy mắt cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, vội vàng tiếp nhận cà mèn.

“Chính ngươi có thể ăn sao?” Tịch Nhạ Hoài giương lên ánh mắt, khuôn mặt thoạt nhìn có chút tức giận: “Không cần tự miễn cưỡng”

“Ta muốn tự mình ăn” Dung Thụy Thiên dùng tay trái cầm thìa, tư thế khó khăn xúc cơm, thời gian rất lâu, cũng chưa đem cơm trong bát đưa đến miệng.

“Ngươi như vậy muốn ăn đến bao lâu đây.” Tịch Nhạ Hoài nhìn không được, một phen đoạt lấy cà mèn, đem cơm uy đến miệng hắn nói: “Không có biện pháp nào để làm thì cũng đừng như vậy cậy mạnh.”

Đôi mắt màu hổ phách của Dung Thụy Thiên lóe lên ánh sáng dịu dàng: “Cám ơn ngươi đưa ta đến bệnh viện, tiền thuốc men cùng tiền phần cơm chiều này, ta ngày mai trả lại cho ngươi.” Trên người hắn bây giờ không có quá nhiều tiền mặt.

“Không cần trả lại.” Tịch Nhạ Hoài vỗ lên bờ vai của y.

Dung Thụy Thiên tầm mắt dừng ở trên tay của hắn, cánh tay kia phi thường thon dài, tản ra hơi ấm như ánh mặt trời, tim của hắn nhảy dựng, vội nói: “Điều này sao được!”

“Sao lại không được?” Biết hắn xách hoa quả nặng, nhưng muốn hắn mở miệng nhờ hỗ trợ, hắn liền sẽ qua giúp, ai ngờ hắn đều cậy mạnh, dù mệt cũng không mở miệng.

Dung Thụy Thiên giật mình ngẩng đầu, vừa nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ không tỳ vết của hắn, nhớ tới chính mình không đội mũ, lại vội gục đầu xuống, cố gắng che lại khuôn mặt xấu xí: “Là ta đem cho ngươi thêm phiền toái.”

“Ngươi không mang đến phiền toái cho ta, đừng thấy có lỗi gì với ta.” Tịch Nhạ Hoài nhìn thấy hắn, hắn sáng ngời dưới ánh đèn, mái tóc đen rũ xuống thật thấp, mềm mại, xoã tung che ở trên mặt hắn.

Cảm thấy ánh mắt Tịch Nhạ Hoài dừng ở trên người, Dung Thụy Thiên không được tự nhiên, muốn hắn đừng nhìn nữa, lại cảm thấy thực tự rước lấy nhục, hắn xấu như vậy ai sẽ chăm chú nhìn, lập tức trầm tĩnh lại.”Ngươi sao lại dùng tên Trần Phi?”

Tịch Nhạ Hoài dừng một chút, tựa hồ kinh ngạc hắn hỏi mình, một lát sau khi lại đưa lên ánh mắt: “Đây là vì tránh phiền toái.” Coi như dẫn hắn đến bệnh viện cũng giống kẻ trộm giống nhau. Ngay cả mình tên gì đều không dám báo, chỉ sợ khiến cho người khác chú ý, mà cũng không dễ chịu để tới bệnh viện, trước đó phải hóa trang tốt, rồi mới dùng tên “Trần Phi” để đăng ký.

“Điều này cũng phải” Dung Thụy Thiên đột nhiên kịp phản ứng, thân là siêu sao, ngàn vạn người ái mộ hắn, hắn giống đế vương đứng ở dưới đèn sáng. Nhưng nói ra hắn cũng là người bình thường, lại không biện pháp giống người bình thường đi trên đường cái. Ăn cái gì phải chú ý, nhất cử nhất động đều phải đề phòng phóng viên chụp ảnh, càng đừng nói đến bệnh viện xem bệnh báo tên mình.

Nhìn mặt hắn xấu xí, Tịch Nhạ Hoài đáy mắt không có gì xem thường, “Có khi thực hâm mộ ngươi như vậy làm người bình thường.”

“Người thường không có gì để hâm mộ, bao nhiêu người muốn trở thành người nổi tiếng như ngươi vậy.” Dung Thụy Thiên cúi thấp đầu không nhìn hắn, khí chất nhã nhặn lại nội liễm, không khỏi làm cho người ta sinh ra hảo cảm.

Tịch Nhạ Hoài nhìn hắn không chuyển mắt: “Chính là ngươi sao?”

“Không có”

“Đồ ăn ngươi thấy hợp chứ?” Mắt thấy trong bát đồ ăn còn thừa không nhiều lắm, Tịch Nhạ Hoài đáy mắt là xuân thủy giống như ý cười, tràn đầy ôn nhu.

“Ân.” Dung Thụy Thiên không được tự nhiên ăn cơm, lúc sinh bệnh uy hắn dùng cơm trừ bỏ Kiều chính là hắn. Cùng Kiều là có quan hệ thân mật, được chiếu cố cũng có thể thanh thản, nhưng cùng Tịch Nhạ Hoài ngay cả bằng hữu đều chưa nói tới, lại được như vậy cẩn thận chiếu cố, tình huống như vậy làm cho hắn thực khẩn trương, thậm chí không biết làm sao để đáp tạ mà không thất lễ.

Xem Dung Thụy Thiên cả người bộ dáng không được tự nhiên, Tịch Nhạ Hoài có chút bi thương, thế là khi hắn cơm nước xong, nhìn thấy chai truyền dịch liền nói: “Dịch đã truyền hết, ta gọi hộ sĩ đến rút châm cho ngươi.”

“Đã làm phiền ngươi.” Dung Thụy Thiên cuống quít cảm ơn.

Tịch Nhạ Hoài lại nở nụ cười, Dung Thụy Thiên cực kỳ không thích nói chuyện, nhưng thái độ làm người cũng rất có lễ phép. Còn nói với hắn sự việc đêm nay là y làm phiền, thế nhưng hắn lại không để trong lòng, ngược lại còn bởi vì một việc nhỏ mà y vội cảm tạ. Mà khi hắn lái xe đưa Dung Thụy Thiên trở về, lại nghe tiếp thanh âm cảm tạ.

 

****

Còn nữa ~~

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here