Kim Bài Trợ Lý Chương 8

0
94

CHƯƠNG 8 (⊙▂⊙ )


Ô Hằng Cổ đứng ở trước mặt Lô Chu, bảo trì tư thế cúi đầu, Lô Chu lật lật tấu chương.

Bắt đầu diễn.

“Trẫm đã nói qua bao nhiêu lần!” Lô Chu nện tấu chương vào trên mặt Ô Hằng Cổ, lạnh lùng nói “Ai cho ngươi đi lục soát nhà của người ta? !”

Ô Hằng Cổ chấn động, cúi đầu, có chút e ngại, ánh mắt tả miết hữu miết, một bộ tâm thần bất định.

Hai người này đều diễn rất tốt, quản lý thấp giọng nói “Ô Hằng Cổ có thể đối diễn với Lô Chu.”

Tiêu Nghị hỏi “Ô Hằng Cổ cũng được đào tạo chính quy sao.”

Quản lý gật gật đầu, Tiêu Nghị đứng nhìn hai người diễn, từ trước trong khái niệm của cậu, làm diễn viên là ai cũng có thể diễn, nhưng cậu dần dần phát hiện khác nghề như cách núi (không trong nghề không biết tình hình), diễn xuất kỳ thật thực khó, cái khác không nói, khi hắn đứng ở vị trí của Ô Hằng Cổ, cậu lại không thể diễn được.

Lô Chu ngắn gọn nói mấy câu rồi giao trách nhiệm cho đệ đệ Ô Hằng Cổ, đạo diễn đều phi thường vừa long với biểu hiện của hai người, một lần đã vượt qua.

5 giờ 50, mọi người vội vàng thu dọn đồ đạc, phát cặp lồng cơm, cơm chiều của Lô Chu cũng được đưa đến, hiển nhiên buổi chiều có chút mệt mỏi, chỉ ăn hai ba miếng liền tựa vào trong xe nghỉ ngơi, Tiêu Nghị cho hắn ăn kẹo thông cổ họng, một trợ lý khác mát xa cho Lô Chu, Lô Chu không quá thoải mái nói “Tiêu Nghị tới đây.”

Tiêu Nghị ấn bả vai Lô Chu, biết cậu có chút mệt, không nói chuyện với cậu, một lát sau dưới xe có người gọi, nhích người đi xuống lều, Tiêu Nghị đi lái xe.

Sắc trời bắt đầu tối, bối cảnh, ánh sáng nhân viên công tác đã chuẩn bị xong, bố trí toàn bộ cung tường, dựng thẳng đèn, chiếu sáng, Lô Chu ở trên xe thay đổi quần áo, đèn chiếu sáng xuống đầu cậu, cậu ngồi ở một bên sửa đổi trang phục.

Lô Chu đầu tiên thay một thân dạ hành hắc y, ôm cánh tay, nói chuyện kịch bản với đạo diễn, tiếp mặc vương phục bên ngoài. Diễn viên phụ dọc theo hành lang dài đi qua.

Trợ lý quay phim quỳ rạp trên mặt đất, đẩy cameras ở dưới đất.

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị không nghĩ tới trợ lý quay phim lại quỳ rạp trên mặt đất như vậy… Vì thế cậu lần thứ hai bị Σ(ノ’Д’)ノ.

Nhân viên công tác giơ lên kính phản quang chậm rãi di động.

Lô Chu chắp hai tay sau lưng, đi ở phía trước, hai nam phụ đi theo phía sau y.

“Chuyện này, giao cho hai người các ngươi đi làm…”

Tiêu Nghị đã bắt đầu cảm thấy mệt, ôm quần áo của Lô Chu, tựa vào bên cạnh xe chờ. Tiếp theo là một cảnh khác, nữ phụ cùng cung nữ đi qua, gặp Thuật Luật Bình.

Cảnh này diễn ước chừng nửa giờ.

Kế tiếp lại là cảnh người mang tin tức cưỡi ngựa.

Tiêu Nghị mơ mơ màng màng ngủ, cảm giác đầu mình tựa vào trên vai người nào đó, mở mắt ra thấy Lô Chu an vị bên người, mình tựa vào vai y.

“Quay xong chưa?” Tiêu Nghị nói.

“Còn sớm.” Lô Chu nói “Tất cả đều lướt qua, cảnh quay khó còn chưa xong, thấy mệt thì lên xe ngủ.”

Tiêu Nghị đương nhiên không có khả năng lên xe ngủ, một lát sau, tiếng rống giận dữ làm cậu giật mình.

“Điệt Lạt –!”

Nghe đến thanh âm kia, chỉ biết Lô Chu đã lên sân khấu, Tiêu Nghị lập tức đứng lên nhìn.

“Điệt Lạt!” Lô Chu đuổi theo một nam phụ diễn Điệt Lạt, dần dần dừng bước lại.

“Cắt!” Đạo diễn nói “Điệt Lạt chạy ra màn ảnh, làm lại.”

Lô Chu: “…”

Mọi người làm lại.

“Điệt Lạt –!”

“Điệt Lạt!” Lô Chu lại đuổi theo, dừng bước lại.

Đạo diễn: “Cắt! Lô Chu chạy gần quá!”

Lô Chu thật sự thấy tội cho họ, lần thứ ba đuổi theo, Điệt Lạt thủy chung đưa lưng về phía Lô Chu, Lô Chu đau xót nói “Hiện tại cả ngươi cũng muốn rời ta đi sao? !”

Tuy rằng Tiêu Nghị không biết diễn thế nào nhưng quả thật có thể cảm giác được Lô Chu bi thống, Điệt Lạt nghẹn ngào phát ra tiếng, quay lưng về phía Lô Chu, rung giọng nói “Bệ hạ, An Đoan đã chết, Thứ Cát bị tịch thu nhà ở, hiện tại ngài đã không cần Điệt Lạt, khẩn cầu bệ hạ, cho ta một con đường sống!”

Điệt Lạt xoay người quỳ xuống, Lô Chu lập tức dìu anh ta, đạo diễn lại hô cắt.

“Không dìu, quỳ quá nhanh, câu rống cuối cùng không đủ động nhân, làm lại.”

Tiêu Nghị mỗi lần đều bị cảnh diễn cảm động cắt đứt như vậy, tựa như thủy chung thiếu khẩu khí, hảo khó chịu.

Nhiều lần, thẳng đến cuối cùng, lúc Tiêu Nghị gần như tiêu hao hết cảm động, Lô Chu mới phát ra một tiếng đau.

“Điệt Lạt –!”

Thanh âm của Lô Chu cực đủ sức bật, làm tất cả mọi người rung động, đạo diễn lập tức hô cắt, nói “Thế thân chuẩn bị!”

Ngay sau đó trên đỉnh cung tường dựng thẳng một chiếc thang, thế thân bò lên “Điệt Lạt” bị đẩy ngã trong ngực Lô Chu, bị thích khách ở xa bắn chết. Tiêu Nghị nghĩ thầm mẹ kiếp biên kịch này mặc dù có chút sến cũng vẫn có chút tài năng! Ai giết Lô Chu… Không, em của A Bảo Ky? Cư nhiên giết người trước mặt hoàng đế?

Có phải Thuật Luật Bình phái thích khách? ! Tiêu Nghị đọc kịch bản tốc độ, quả nhiên!

Lô Chu phát ra áp lực phẫn nộ cùng với nghẹn ngào thương tâm, Điệt Lạt nằm ở trong ngực Lô Chu, quản lý, trợ lý đạo cụ, camera man cùng hậu cần đồng thời chậc chậc, toàn thân Lô Chu phát run, khom người chôn ở trước diễn viên thế thân vai nam phụ Điệt Lạt, phát ra run rẩy, sờ mặt cùng trán anh ta, nhóm nữ hài tử cơ hồ sắp không chịu nổi, nhỏ giọng nói “Hảo hủ… Rất hủ …”

Tiêu Nghị lại giống như nghe không được, hắn triệt để bị Lô Chu thuyết phục, thậm chí mũi có chút chua, cách 10 bước đều có thể cảm giác được Lô Chu thống khổ cùng chua xót. Em mình bị độc tiễn bắn chết trước mặt, một người cũng chịu không nổi. Đó là em trai ruột của mình, cái loại cảm giác mất đi người thân rất thống khổ, Lô Chu run rẩy, sờ trán anh ta, cũng đã biểu hiện thực chân thành tha thiết.

Hắn bỗng nhiên thực chờ mong bộ phim này, không biết biên tập cắt nối như thế nào, nhà đầu tư bỏ tiền vào thật sự rất đáng giá.

Một hồi diễn xong, ngay sau đó đạo cụ thu thập hiện trường, Lô Chu thở dốc, trong mắt cư nhiên còn có nước mắt, lại đây nghỉ ngơi, khom người ngồi không trụ thở dốc, tiếp nhận nước uống từ Tiêu Nghị, Tiêu Nghị có chút bị dọa, Lô Chu lại khoát tay, ý bảo không sao.

Tiếp theo là Lô Chu toàn thân nổi bật, hắn cởi hoàng bào, lộ ra trang phục hắc y, đứng ở trước màn ảnh, che mặt, ngay sau đó bắt đầu chạy trốn, làm vài động tác dưới cung tường, chỉ đạo võ thuật chỉ bí quyết cho y leo tường, dư lại giao cho hậu kỳ.

“Phi thường hoàn mỹ!” Đạo diễn nói “Hôm nay tới đây thôi, kết thúc công việc!”

Mọi người sôi nổi dọn dẹp, Tiêu Nghị nhìn đồng hồ đã 11 giờ.

“Trở về hảo hảo nghỉ ngơi, nhất là lần đầu tiên tiến tổ, nhìn lịch trình, ngày mai 7 giờ đúng giờ tập hợp ở phòng hóa trang.” Đạo diễn nói “Buổi sáng còn phải chụp poster.”

Tiêu Nghị sắp mệt chết đi được, chờ Lô Chu thay trang phục, trực tiếp về khách sạn đã 12 giờ, Tiêu Nghị hỏi “Ăn khuya không?”

Lô Chu ngồi ở trên ghế sa lông, có chút cô đơn, cái gì cũng không nói.

Tiêu Nghị lại hỏi, Lô Chu mới hồi phục tinh thần lại nói “Không cần, đều lui ra đi.”

Tiêu Nghị: “…”

Lô Chu xua tay “Còn chưa có khôi phục lại, đi ngủ đi.”

Tiêu Nghị trở lại trong phòng, chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Quay phim thật vất vả.

Tắm rửa xong thu thập xong, 1 giờ rưỡi, 6 giờ rưỡi rời giường, còn có thể ngủ 5 tiếng.

Ngày hôm sau không biết như thế nào mới 6 giờ, Tiêu Nghị lại vội vàng thức dậy, mệt mỏi chiếu cố Lô Chu đánh răng rửa mặt, đưa hắn lên xe tới phòng hóa trang, hôm nay cậu đã đại khái quen thuộc công tác của toàn bộ đoàn phim, biết lúc nào bồi bên người Lô Chu, lúc nào có thể bớt thời giờ rời đi.

Buổi sáng Lô Chu quay poster thứ hai, Tiêu Nghị lần đầu tiên theo giúp, nhìn chăm chú, sau đó đưa Lô Chu đến hiện trường, lưu lại một trợ lý nghe phân phó, liền lập tức lái xe đi, đi chuẩn bị cơm trưa cơm chiều, nhìn thực đơn còn phải diễn đêm, vì thế còn phải chuẩn bị bữa ăn khuya.

Cơm trưa chuẩn bị tốt lúc trở về vừa vặn Lô Chu xong hội nghị quân sự, kết thúc công việc ăn cơm trưa, hôm nay giám chế không ở đây, Tiêu Nghị ngày hôm qua đã đáp ứng, làm 4 phần đồ ăn, chỉ có Lô Chu ăn.

“Thêm đồ ăn làm gì?” Lô Chu ngoài ý muốn nói.

“Tôi cho rằng giám chế lão sư muốn ăn.” Tiêu Nghị nói.

Lô Chu nói “Ai! Bọn họ đều tùy tiện nói, không cần phải xen vào.”

Phải không? Tiêu Nghị còn tưởng thật, Lô Chu lại giáo huấn nói “Cậu nghiêm túc như vậy làm gì? Gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói chuyện ma quỷ không hiểu hả?”

Tiêu Nghị vội gật đầu, bữa cơm này lại tựa hồ đúng khẩu vị của Lô Chu, hôm nay hắn ăn rất nhiều, giám chế lại tới.

“Mỗi ngày đều nhìn thấy hai người ăn cơm.” Giám chế cười nói.

“Đến, Vương lão sư.” Lô Chu nói “Tiêu Nghị đặc biệt chuẩn bị cho ông, cùng ăn đi.”

“Ai nha khách sáo quá.” Giám chế cười nói, lại lấy ghế dựa ngồi xuống, vỗ vỗ bả vai Tiêu Nghị, trêu ghẹo nói “Kiên định, không tồi.”

Lô Chu nói “Tiêu Nghị không ăn trộm làm biếng, đầu óc thực tế, cậu ấy nói một chính là một.”

Tiêu Nghị ngại ngùng nở nụ cười, giám chế khen không dứt miệng tay nghề của Tiêu Nghị, một lát sau còn nói “Ai nha, ăn không phải trả tiền, vậy sao được?”

Lô Chu nói “Nếu Vương lão sư muốn, mỗi ngày đến ăn.”

Giám chế còn nói “Lần sau có hi vọng, nên biểu lộ ra, ha ha ha ha!”

Tiêu Nghị: “…”

Lô Chu: “Còn không mau cám ơn Vương lão sư? !”

Tiêu Nghị nhất thời chấn kinh nói “Cám ơn… Vương lão sư!”

Giám chế khoát tay, ăn cơm xong, đi tìm đạo diễn đàm luận, Tiêu Nghị nghĩ thầm này có thật không? Có thể xuất kính?

Buổi tối lúc nghỉ ngơi, Tiêu Nghị hỏi Lô Chu việc này, khóe miệng Lô Chu run rẩy “Cậu trước hết cứ nghe đi, mấy ngày nữa người khác cũng sẽ quên.”

Tiêu Nghị nghĩ thầm, các người một hai câu đều không cân nhắc, hứa hẹn cùng uống nước thoải mái, hại tôi thiếu chút nữa còn tưởng thật.

Đoàn phim trong ngày chán nản vả lại buồn tẻ, mỗi ngày đều lặp đi lặp lại, quay phim, chạy show, đi ngủ, ngẫu nhiên sẽ có người tới thăm, có thì cũng là fan đưa thức ăn cho Lô Chu, mang quà nhỏ, còn có bạn bè của Lô Chu là nghệ sĩ lại đây chào hỏi.

Đêm lúc không diễn, Lô Chu sẽ gặp bạn bè đi hát karaoke, chắp nối quan hệ, giám chế, sản xuất cùng lão bản công ty họp mặt, Tiêu Nghị chờ ở bên ngoài phòng karaoke, mỗi ngày chỉ có thể ngủ 4 tiếng, một ngày hai ngày không quan hệ, một tháng, cả người đều gầy đi.

Tất cả mọi người thiếu nước, mỗi ngày đều ngủ không đủ, hết thảy thời gian đều ở trên xe, trường quay, hết thảy chỗ có thể nằm đều dựa vào, còn muốn lo lắng đề phòng, phòng ngừa fan đến thăm sẽ chụp ảnh.

Tiêu Nghị lên taobao mua một miếng che mắt, mỗi ngày lúc Lô Chu nghỉ ngơi, Tiêu Nghị đắp lên cho y.

Không ít nghệ sĩ cũng tìm Tiêu Nghị chơi, còn ăn hoa quả hắn mua cho Lô Chu, nhân duyên của Tiêu Nghị trong đoàn phim tốt lên, không ít người nghị luận sau lưng cậu, cậu nghe xong cũng chỉ cười cười, càng bởi vì là trợ lý tư nhân của Lô Chu, không ít người hữu ý vô ý muốn nịnh bợ cậu.

“Anh bị táo bón ăn nhiều táo chút.” Tiêu Nghị nói.

“Cậu…” Lô Chu hung tợn nói “Đừng nói chuyện này! Tôi không táo bón!”

Tiêu Nghị nói “Anh buổi sáng ngồi trong toilet lâu… Táo bón hay bực tức còn dễ dàng có cái kia… Ăn nhiều hoa quả chút đi.”

Lô Chu: “…”

Không có cách nào, tìm trợ lý chính là như vậy, ăn uống không có nửa điểm riêng tư, Lô Chu tiếp nhận táo, cả giận nói “Cậu còn dong dài hơn mẹ tôi!”

Vẻ mặt Tiêu Nghị thành khẩn, kiệt lực khống chế nội tâm phun tào tận lực không để Lô Chu nghe được.

“Cậu mỗi ngày gọi điện thoại cho ai?” Lô Chu cảnh giác hỏi.

“Bạn gái của tôi a.” Tiêu Nghị một bên gọt táo đưa cho Ninh Á Tình ăn, một bên nói.

Ninh Á Tình ngồi xuống, hữu hảo cười cười với Tiêu Nghị, Tiêu Nghị không chỉ một lần được Lô Chu cảnh cáo, người khác nịnh hót cậu, nịnh bợ cậu, khách khí với cậu, toàn bởi vì cậu gần gũi Lô Chu, ngày nào đó không có thân phận này, lập tức như trà lạnh cho nên đừng quá tốt với bất kỳ ai, nếu không dễ dàng bị lợi dụng.

Tiêu Nghị thì cảm thấy kỳ thật rất nhiều lúc, giữa người với người cũng không có lợi thế như vậy, công tác trong đoàn phim tựa như ngồi tù, có thể lái được tâm điểm, cớ sao không làm?

“Cậu gọi điện thoại cho cô ta làm gì.” Lô Chu giáo huấn “Cậu không phải nam nhân, ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ, hiểu hay không? !”

Tiêu Nghị nói “Cô ấy tắt điện thoại, có như thế nào cũng phải giải thích.”

Ninh Á Tình cười nói “Tâm tư phụ nữ anh đừng nói, còn thật là như vậy.”

“Phải không?” Tiêu Nghị chờ mong hỏi.

Lô Chu kêu lên một tiếng đau đớn, không đánh giá, Ninh Á Tình dạy Tiêu Nghị “Cô ấy tắt di động, cậu gọi điện thoại bàn cho cô ấy, QQ, tin nhắn, hết thảy những thứ có thể liên lạc, nếu cậu để bụng, nên nghĩ biện pháp liên lạc với cô ấy, nữ sinh có đôi khi ngoài miệng không nói nhưng trong lòng rất nhiều chuyện muốn cậu hiểu.”

Tiêu Nghị nghĩ nghĩ nói “Cám ơn, tôi hiểu rồi”

Ninh Á Tình thiện ý cười cười, lại nhìn Lô Chu nói “Lô lão sư hẳn rấ rõ rang với tâm tư phụ nữ, nam sinh nên chủ động chút.” Nói xong lại nói với Tiêu Nghị “Ý tứ của anh ấy là kêu cậu chủ động.”

Lô Chu hàm hồ ngô, Tiêu Nghị vừa cười hỏi Ninh Á Tình, có phải lúc nói chuyện yêu đương cũng nghĩ như vậy không, Ninh Á Tình đáp mình cho tới bây giờ không nói chuyện yêu.

Vừa lúc đó, fan đến thăm kêu to mà còn chụp ảnh, Lô Chu biến sắc, Tiêu Nghị lập tức đứng dậy, đi qua nói với họ “Đừng chụp, đến đến, mọi người lại đây, tôi an bài thời gian, để mọi người chụp ảnh với Lô Chu nha?”

“Chỉ có thể chụp ảnh chung.” Tiêu Nghị nói “Không thể chụp một mình, đến, mọi người chờ một lát, chụp trước khi quay phim là được.”

Tiêu Nghị trở về thấy Ninh Á Tình ngồi ở vị trí của cậu, nằm bên cạnh Lô Chu, vui vẻ cười nói .

“Chụp ảnh có thể chứ.” Tiêu Nghị hỏi.

Cái này là trước khi tiến tổ nói được, Đỗ Mai cùng Lâm Nghiêu đều đáp ứng Tiêu Nghị, cậu có được một phần quyền hạn, có thể nhìn tình huống thích hợp để Lô Chu chụp ảnh chung với fan, gia tăng lực tương tác. Lô Chu không kiên nhẫn đứng lên, Ninh Á Tình cười đi qua, mới vừa đi ra ngoài, Lô Chu lại nháy mắt biến sắc mặt, thân thiết ôn hòa.

“Thời tiết lạnh như thế.” Lô Chu nói “Mấy ngày nữa đừng tới, phải quay ngoại cảnh .”

Fan oa một tiếng, nam thần nói chuyện với chúng ta a! Kích động khó có thể nói nên lời, người phụ trách đưa quà là nam sinh, kích động nói lắp bắp.

“Chúng em tặng cho anh, cho anh… Cho anh.” Nam sinh tiến lên giống như có chút muốn ôm Lô Chu.

Tiêu Nghị một bên trong lòng yên lặng cổ vũ nhanh hôn đi, hôn a, hắn vì giữ gìn hình tượng, sẽ không rống, liếm lỗ mũi y một chút, nhanh lên! Tôi cổ vũ cho cậu! Chỉnh chết y! Thượng a! Tiêu Nghị muốn nhìn xem Lô Chu bị fan khiến cho thực xấu hổ chính là biểu tình gì…

Lô Chu cười nói: “Cậu tên là gì?”

“Em em em… Em tên ¥#@.” Nam sinh líu lưỡi nói “Em rất thích anh diễn, em em em… Em sẽ học tập anh!” Nam sinh kia ý thức được giống như muốn hôn Lô Chu, lấy giới tính mà nói không quá thỏa đáng, Tiêu Nghị nghĩ thầm Lô Chu kỳ thật hẳn nên sờ sờ đầu tiểu nam sinh này, hoặc vỗ vai cậu ấy, như vậy phỏng chừng cậu ấy sẽ cao hứng đến té xỉu.

Lô Chu ôn hòa cười cười nói “Lần sau mọi người đến thăm không cần mua đồ, tôi không thiếu, muốn nhìn tôi diễn, lại đây nhìn là được.”

Nói xong Lô Chu vươn tay vỗ vai nam sinh kia, Tiêu Nghị nở nụ cười, đột nhiên cảm giác cậu cùng có chút cảm động lây, cái loại cảm giác tốt đẹp này cơ hồ sẽ lây bệnh, nhìn thấy cậu ấy đứng chung một chỗ với Lô Chu tựa như thấy được chính mình, tất cả mọi người đột nhiên cảm thấy thực hạnh phúc. Lô Chu thật có thể trong một giây làm người khác như mộc xuân phong, cho dù chỉ diễn xuất cũng được… Ai, nếu Lô Chu có thể mỗi ngày bảo trì cái trạng thái này nói chuyện với mình, Tiêu Nghị cảm thấy mình nhất định sẽ… Không biết hình dung như thế nào .

“Đến, mọi người cùng chụp ảnh đi.” Lô Chu tùy ý thoải mái nói “Á Tình ô… Tiêu Nghị cậu đi đâu? Cậu trở lại cho tôi!”

Tiêu Nghị muốn đi ra, Lô Chu lại không cho hắn đi, muốn hắn đứng ở giữa mình và Ninh Á Tình, fan phản đối, cầu Tiêu Nghị giúp chụp ảnh, Tiêu Nghị nói “Tôi giúp mọi người chụp, đến, tới gần một chút.”

Vì thế Lô Chu cùng Ninh Á Tình ở giữa, mọi người đứng gạt ra, răng rắc chụp ảnh.

Ban đêm.

Đỗ Mai gọi điện thoại tới, Tiêu Nghị đang dọn dẹp lại đóng quà tặng, khăn quàng cổ, bao tay cùng đồ ăn vặt fan đưa cho Lô Chu.

Khẩu khí Lô Chu thật không tốt nói “Tôi sẽ không gọi điện thoại cho cô ta!”

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here