Cảnh Sát Vs Con Lang Mafia Chương 37 + 38

0
82

CHƯƠNG 37

Nhà chính của Dương gia

– Mẹ nó, định cấm đến bao giờ – Thừa Hoành

– Nhị thiếu gia, đại thiếu gia đâu cấm cậu đi – quản gia

– Hừ, phải phải nhưng chỉ được đi trong phạm vi căn nhà này, chó má 5 ngày rồi tôi cần gặp lão tiện nhân đó

– Ai thế ạ?

– Có phải định quản luôn cả chuyện của ta phải không lão già, xùy xùy mau dọn cơm

 

Cậu xa Dật Hy 5 ngày rồi, sao lại dài như vậy

Không phải cậu không thể gọi người ngoài vào mà ngược lại cậu đã gọi hơn 10 người cả nam nữ đến để thỏa mãn cậu

Nhưng mỗi khi bắt đầu thì còn tí hài lòng sau khi cả hai cùng lỏa thể là cậu lại hung hăng hất người đó xuống gường có khi còn không thương tiếc một phát đạp lun người ta.

Hay tệ hơn mới hôm qua lại xem một nam kĩ là Dật Hy cậu đã SM đến khi người ta khóc ngất đi

Nguyên nhân vì trong đầu nhớ lại cảnh ‘mặn nồng’ tromg căn phòng kia
Bộ dáng khoác cái áo nhìn cũng biết bên trong không mặc gì cùng tư thế ngồi trên đùi Thừa Phong còn tay nữa, hai tay đặt trên vai Thừa Phong

Tuy tưởng là có cái áo che đi nhưng cậu biết lúc đó tay của Thừa Phong cũng đang sờ soạn Dật Hy

Nghĩ đến đó khiến cậu tức điên

Hắn cư nhiên lại đi quyến rũ anh trai cậu

Điều này không tha thứ được

Lửa giận cứ tăng lên từ từ càng không gặp được Dật Hy cậu càng nổi máu khùng nhiều hơn.

Nhưng đau đó trong lòng ngực lại có gì đó khó chịu không tả được

Giây phút Dật Hy hất tay cậu quay lưng đi cậu lại cảm thấy bất lực giống như không giữ được đồ của mình để nó đi lung tung.

Hắn cần gì mà không nói với cậu?

Thừa Hoành này có thiếu thứ gì, cậu cũng đối xử với hắn rất tốt rồi còn nói sẽ yêu thương hắn nữa chẳng lẻ nhiêu đó chưa đủ?

Từ nhỏ đến lớn cậu chưa bao giờ nói sẽ yêu thương ai trừ bạn gường và đó chỉ là những lời kiến họ ngoan ngoãn thôi, nhưng đối với Dật Hy thì cậu muốn như vậy cậu muốn yêu thương hắn.

Những ngày này chỉ duy nhất có hình ảnh của Dật Hy là lanh quanh tâm trí cậu, có lẻ cậu thật sự nhớ hắn, nhớ vô cùng

Quyết định rồi

Nhớ thì phải gặp chứ

Không nói hai lời cậu chộp chìa khóa xe đi ra rada, mấy tên vệ sĩ cản cậu cậu đều cho ăn đấm hết.

Ngồi vào loại xe đua, cậu phóng đi mất hút, nhắm tới nơi Dật Hy đang ở
Sở cảnh sát

– Không đi làm mà mò tới đây làm gì? – cảnh sát trưởng

– Sao hả? tưởng tống tôi đi là xong hả?

– Nào có nào có, Trình lão đại bớt giận, anh được chổ tốt thế anh em còn mừng cho anh

– Hừ, tốt cái rấm phiền phức muốn chết, ê tên kia mau đi mua bia về đây – Dật Hy

– Tại sao là em?

– Ý kiến gì mau mau đi – hắn trừng thanh niên

– Đi thì đi, ….giỏi bắt nạt người

Thanh niên đi mua bia về cho Dật Hy cùng đồng nghiệp, vừa về vừa lầm bầm rồi thấy một người đeo kính đứng dựa vào xe đua

– Này anh kia đây không phải khu vực để xe

– Dật Hy có đây không? – Thừa Hoành tháo kính ra

– Có, chi vậy

– Nói hắn có ta tìm

– Ta…ta nào?

– Nói nhiều quá mau kêu hắn ra – cậu trừng mắt

Thanh niên thấy đáng sợ liện gấp gáp vào nói với Dật Hy

Dật Hy đang vui đùa cùng bạn thì bị gọi ra, chưa kịp biết trăng mây trời đất gì vừa lò đầu ra lại bị tóm cổ lôi vào xe.

———————————

 

CHƯƠNG 38

 

Đầu đập vào đâu đó, hắn còn chưa ngồi chuẩn xe đã bị nhấn ga chạy làm hắn bật ra sau ghế

– Ngươi làm gì?

– Chào buổi tối cục cưng

– Bắt cóc là phạm pháp ta sẽ tống ngươi vào tù

– Mỗi lần gặp ta cưng không nói gì khác ngoài pháp luật hay bỏ tù ta à?

– Cho ta xuống

– Không

– Tại sao?

– Còn hỏi….. vì ta nhớ ngươi

– Trẻ con,….cho ta xuống mau, để người khác thấy thì phiền phức vẫn là ta

– Ngươi sợ ai thấy? – cậu cười

– …. Thừa Phong, anh trai ngươi

Nghe đến đó chợt Thừa Hoành thắng gấp quay vo-lăng làm xe đâm vào thành vỉa hè. May mắn là đoạn đường này vỉa hè không có gì nếu không đã gây tai nạn.

Thừa Hoành chỉ không ngờ hắn lại nói thẳng đến vậy, ý hắn chẳng phải nói cậu cùng hắn sẽ gây phiền phức cho hắn, sợ rằng anh cậu nhìn thấy sẽ giận hắn

Hắn cư nhiên để ý đến thái độ của anh trai cậu đến vậy, hắn không muốn có quan hệ với cậu đến vậy?

Đối với Dật Hy thì hắn cũng muốn như vậy, hắn nghĩ tốt nhất không nên có quan hệ gì với Thừa Hoành vì cậu là em trai của Thừa Phong mà hắn bây giờ đã chấp nhận làm tình nhân của anh thì phải làm đúng bổn phận.

Dật Hy muốn điều tra sự thật hắn chỉ có thể làm như vậy, thành tình nhân của Thừa Phong chứ không phải của kẻ nào khác

Vào lúc này hắn lại bị một trận hoảng người cứ tưởng rằng có tai nạn thật, hắn quay qua nhìn Thừa Hoành định mắng thì chỉ thấy khuôn mặt thất thần

Dật Hy cũng không muốn nói nhiều nên một mực mở cửa ra khỏi xe, chưa đi được mấy bước

– Đứng lại – Thừa Hoành cũng ra ngoài
Hắn vẫn đi

Cậu bước lại nắm lấy khủy tay hắn kéo lại

– Ta bảo ngươi đứng lại

– Ngươi nói thì ta sẽ nghe sao? – hắn giằng ra

– Ta không cho ngươi đi – cậu vội ôm hắn

– Cái….bỏ ra

– Ngươi phải là người của ta chỉ của ta thôi, dù anh trai có nhìn thấy cũng không thương ngươi, tại sao ngươi lại để ý anh ta

– ….. vậy ngươi thì sao

– Thương ta thương ngươi mà

– Thương chứ không yêu, đúng chứ? – hắn đẩy hai tay cậu ra bình thản nói

– Ta….yêu

– Hừ ta không cần thương hại, hãy về đi, ngươi còn không biết yêu là như thế nào mà

– Ta chắc chắn biết….

– Ngộ nhận, đó là ngộ nhận, nghĩ kĩ đi ngươi cần thân thể của ta mà thôi, yêu cái gì chứ….đừng làm ta cười….. lời nói thương yêu một của ngươi như trả bài vậy, ta không cần

– Ta nói như thế nào chính là thế ấy, mau mau theo ta về – cậu nắm tay hắn

– Thấy chưa, đó không phải là yêu mà là không muốn thua, ngươi đơn giản vì không muốn thua anh trai Thừa Phong của ngươi nên mới bắt ta về đúng chứ, hừ

– Câm miệng…… Dật Hy, ngươi đừng đi

– hãy buông tha ta

Hắn không nói nữa mà quay đầu đi

Thừa Hoành chiu không nỗi nữa cậu bắt lấy hắn một lần nữa, lần này cậu hôn môi hắn.

Cậu nắm chặc hai bắp tay hắn không cho hắn thoát và cứ tiếp tục cường ngạnh hôn hắn.

Dật Hy nhăn mày cắn môi cậu nhưng Thừa Hoành vẫn không có dấu hiệu buông

Lúc này Dật Hy tập trung mọi sức mạnh đẩy mạnh Thừa Hoành làm cậu ngã về sau

Thì một tiếng phằng vang lên trong không gian

Máu tươi chảy ra

Dật Hy quỵ xuống đất

Đau quá, rất đau nhưng hắn không còn hơi để nói nữa

Có chuyện gì vậy, mắt hắn từ từ mờ ảo, thấy lờ mờ khuôn mặt trắng bệnh của Thừa Hoành

Thấy cậu lại đở hắn, máu sao? Của ai vậy? là của hắn, nhiều quá
Hắn bị bắn sao?

Mất cảm giác rồi tai ù lên hết…..hắn sẽ chết sao?

Chợt cơn mưa đổ xuống, mưa cùng máu hòa vào nhau không gian càng thêm bi thương cùng hoảng loạn, chỉ mấy phút mà sự việc ra khỏi tầm kiểm soát….

– Không…..không……Dật Hy…Dật Hy

Thừa Hoành ôm lấy Dật Hy gào thét trong mưa kêu người đến giúp.
.
.
.
.
.
.
c,ơn đã xem truyn ^^

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here