Bình Phàm Chương 21 (Hoàn)

 

 

“Tiểu quỷ, cách em ấy xa ra một chút”. Sáng sớm chợt nghe tiếng Lý Giản Cầm gào thét khi thấy tôi ngồi bên cạnh Thương Dục.

“Hừ! Anh dựa vào đâu mà nói chứ”. Dứt lời, Thương Dục tựa cả người vào tôi, tôi bất đắc dĩ nhìn bọn họ, chỉ chốc lát người của tên nam nhân to lớn kia cũng học theo Thương Dục mà tựa vào tôi.

“Ai da, các người sáng sớm liền tình cảm như vậy, tốt lắm, đến ăn bữa sáng nào”. Tôi nhìn bác gái cầu cứu, hy vọng người có thể cứu tôi ra khỏi khổ ải này, chỉ tiếc bái gái không phát hiện được ánh mắt cầu cứu của tôi liền xoay người đi lên lầu gọi mọi người.

“Hai người…” Nói mới được một nửa, miệng đã bị Thương Dục nhét một cái bánh bao vào, Lý Giản Cầm thấy thế cũng cầm lấy thìa đưa cho tôi một ngụm cháo, bữa sáng bọn họ cứ kẻ đút người nhét như vậy cũng đã xong.

“Tiểu quỷ đừng động tay động chân! Phải biết lễ phép, em ấy chính là thầy của cậu đó!” Ngay cả ở trên đường đi học hai bọn họ vẫn cãi nhau.

“Em có động tay động chân gì đâu! Trước đây em đều theo anh ấy đi đến trường mà, anh nói có phải không, đại ca!” Thương Dục quay đầu nhìn tôi, tôi bất lực gật gật đầu, rồi mới chợt nghe Lý Giản Cầm ở bên kia phẫn nộ kêu to. Tôi xoa xoa hai mắt ngủ không đủ giấc, tiếp tục nghe bọn họ đấu võ mồm. Từ ngày đó về sau, Lý Giản Cầm liền thuê một gian phòng khác của bác gái ở liền một tháng trời. Trong tháng này lúc nào cũng nhìn thấy Thương Dục thì anh đều như vậy, ngay cả buổi tối cũng ở lại phòng tôi sợ Thương Dục đến đêm tập kích. Thảm thương nhất chính là Thương Dục còn rất phối hợp đến đêm đích thị đến tập kích, cho nên hiện tại mỗi đêm tôi gần như đều phải giải quyết chuyện của bọn họ.

“Mau cút đi! Đại thúc”. Bất tri bất giác chạy tới cổng, Thương Dục bảo Lý Giản Cầm quay về.

“Đi về đi, anh không phải còn có đống công việc chờ xử lý sao”. Tôi dừng lại nhìn thấy Lý Giản Cầm đang đánh cho Thương Dục một cái, anh đến đây ở lại lâu như vậy, tất cả công việc hiện tại đều trở thành xử lý qua máy tính, tôi còn thực hoài nghi chủ tịch sao không đem anh quay về trừng trị một chút.

“Đúng thế, đúng thế, mau cút đi!” Thương Dục nói xong liền được Lý Giản Cầm thưởng một cú đấm trên vai, sau đó lập tức nhảy đến phía sau lưng tôi. Lý Giản Cầm phẫn nộ trừng mắt nhìn Thương Dục phía sau tôi, rồi sau đó hôn lên trên trán của tôi xong lại không cam lòng, không muốn rời đi. Nhìn thấy bóng dáng ai oán của anh xa rồi, tôi liền ở phía sau nói với Thương Dục: “Làm gì mà cậu với anh ấy ngày nào cũng đùa giỡn… Mỗi ngày bị các người làm cho ngủ không đủ giấc.”

“Không phải là đùa giỡn, em cũng thích anh mà, thế nhưng mà tình địch lại theo sau, em đây đương nhiên phải theo phải vệ của vợ của em chứ!” Thương Dục nói xong liền hôn lên chỗ mà Lý Giản Cầm vừa mới hôn.

“Tên tiểu quỷ này”. Tôi vỗ vỗ đầu của nó, rồi hướng đến văn phòng… Ai da, bọn họ một tháng này cứ như vậy mà ồn ào, toàn bộ thầy cô giáo đều biết tôi là đồng tính luyến ái, nhưng lại có thể là tình thầy trò nữa chứ. Làm cho thầy hiệu trưởng một tháng mà đã gọi tôi lên nói chuyện đến năm lần. Kỳ thực tôi rất minh bạch, đương biết Lý Giản Cầm vì tôi mà ở lại lúc này, tôi cũng đã tin tưởng anh, nhưng bản thân chính là không có mặt mũi nào dám thổ lộ cùng anh. Hơn nữa mỗi ngày nhìn anh vì tôi mà ghen, kỳ thực trong lòng rất vui. Cầm lấy chiếc nhẫn tôi vẫn để ở trong túi, có lẽ đã đến lúc đeo nó vào rồi.

Lúc tan học, rất hiếm khi Thương Dục không đi theo bởi hôm nay tôi có việc nên muốn về trước, thế là khi tôi một mình đi đến cửa, bóng dáng quen thuộc của anh xuất hiện nhưng tựa hồ đang hoảng sợ.

“Tên tiểu quỷ kia đâu?” Lý Giản Cầm tò mò nhìn ngắm tới lui phía sau tôi, muốn nhìn một chút xem có phải là trốn ở chỗ nào không.

“Nó hôm nay có việc nên em về trước, chắc là anh muốn đợi nó à… Vậy cũng được.” Nói xong không đợi Lý Giản Cầm phản ứng, tôi liền bước đi, phía sau nam nhân liền nhanh chóng chạy lại.

“Ai muốn chờ nó đâu! Hừ, nó tốt nhất là mỗi ngày đều có việc bận đi, cứ đến quấy rầy chúng ta thôi.” Lý Giản Cầm ngoài miệng mặc dù nói như thế, nhưng tôi cảm giác anh vẫn là lo lắng cho Thương Dục. Tôi buồn cười nhìn thấy bộ dạng khẩu thị tâm phi của anh, tâm trạng cũng tự dưng thở dài, anh không phát hiện ta đeo nhẫn rồi…

Một đoạn đường im lặng, cứ như vậy cho đến nhà trọ, Lý Giản Cầm nhanh chóng lôi kéo tôi ôm vào lòng: “Em đồng ý nhận lời anh rồi à?” Giọng nói trầm ấm truyền đến bên tai.

“Anh thấy em đeo nhẫn.” Anh hốn lên trán của tôi, giọng nói cực kỳ đầy hạnh phúc.

Nguy hiểm thật, hiện tại bị anh ôm vào lòng, bằng không thì gương mặt đỏ bừng này sẽ bị anh nhìn thấy rồi bị anh cười cho xem. Tôi không trả lời câu hỏi của anh, nhưng hai tay ôm chặt lấy anh đồng nghĩa với câu trả lời.

“Đừng rời xa anh”. Lý Giản Cầm hai tay run rẩy ôm lấy tôi.

“Nếu… Anh không gạt em, em có thể cân nhắc lại.” Tôi nhỏ giọng trong lòng anh, mà cho dù là anh có gạt tôi thì cũng không cần lo là tôi sẽ rời anh nữa.
*Tiểu Phàm mê trai quá rồi đó

“Này này này! Các người đang làm gì vậy! Ai cho các ngươi ở đây ôm nhau, buông anh ấy ra, cái tên đại thúc chết tiệt này!” Thương Dục thở hổn hển ở phía sau chạy tới, vừa nghe là biết nhất định nó ở phía xa xa nhìn thấy bọn tôi ôm nhau liền tức tốc chạy về.

“Hừ, em ấy là người của anh đây, đương nhiên là có thể ôm rồi, cần gì có sự cho phép của cậu đâu!” Lý Giản Cầm xem tôi như vật báu cứ hôn hôn lên trán của tôi, rồi sau đó ôm ta đi vào trong phòng. Thương Dục đáng thương ở ngoài chưa bao giờ thấy tôi ngoan ngoãn nghe lời như vậy liền giật mình hồi lâu rồi mới giật mình vọt đến: “Không công bằng! Không công bằng! Đại ca, em cũng muốn hôn!”

Lý Giản Cầm nhìn thấy Thương Dục đuổi theo sau liền đóng cửa lại, Thương Dục chỉ có thể ở ngoài gõ cửa đáng thương, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng bác gái gọi nó.

“Như vậy sẽ không còn ai đến quấy rầy chúng ta nữa…” Lý Giản Cầm nhẹ giọng tắt đèn ở trong phòng đi. Tôi cười ha hả, hôn lên trán của anh, trong lòng ngập tràn hạnh phúc, chỉ mong cả đời được bên cạnh anh như thế này, chỉ cần hai người tin tưởng lẫn nhau, yêu thương nhau như vậy là đủ rồi.

Hết

 

Vậy là kết thúc rồi! Mong mọi người sẽ đón chờ những tác phẩm tiếp theo của bọn mình nhé!
[full-width]

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here