Bảo Bối, Lão Ngưu Muốn Ăn Cỏ Non!! Chương 80

0
48

Chương 80: Tôi không biết chú đang nói cái gì.

Lăng Phong vừa rời đi thì Từ Trạch Á đã co quắp ngồi trên ghế sa lon, quả nhiên cậu không đủ dũng khí để đối mặt với hắn.

“Tiểu Á, em không sao chứ?” Lạc Tuấn Nhanh ân cần ngồi xuống quan tâm hỏi han cậu.

“Chú Lạc, lúc nãy cảm ơn chú, cháu không sao” nói không có việc gì là không đúng, nhưng thực sự cậu đang lo lắng rằng mấy ngày sau lỡ như hắn lại đến, nếu như cậu không chịu về thì chắc chắn hắn sẽ không bỏ qua cho chú Lạc, dù sao quyền giám hộ đang nằm trong tay của hắn, nếu muốn dùng pháp luật giải quyết thì chú Lạc có phần thắng quá ít đi, thế nhưng mà hiện tại cậu phải làm sao? Cậu không muốn về mà cũng không muốn liên lụy Lạc Tuấn Nhanh, mà cậu cũng không còn chỗ nào để đi.

“Tiểu Á không cần lo lắng, ngươi cứ an tâm ở đây, chuyện còn lại để anh xử lí” Tuấn Nhanh biết rõ là cậu chưa yên lòng, nếu mới nãy quản gia Vương không đến kịp thì sợ là Lăng Phong lại làm tổn thương Tiểu Á rồi, cho nên hắn phải tranh thủ đem chuyện này giải quyết, như vậy cậu và hắn mới an tâm được.

“Dạ, chú Lạc” Từ Trạch Á không tin Lạc Tuấn Nhanh lắm, nhưng cậu lại không nỡ, cậu cảm giác chuyện này sẽ không kết thúc nhanh như vậy.

“Tiểu Á ngoan ngoãn ở nhà, anh đi ra ngoài một lát rồi sẽ về” Lạc Tuấn Nhanh đứng dậy vỗ vai cậu rồi đi.

Hiện tại là cần đi tìm luật sư để nói về quyền giám hộ của Tiểu Á, để coi làm sao có phần thắng, hơn nữa Mộ Dung Lăng Phong vừa đi cho nên sẽ không nhanh chóng quay lại, hắn tạm thời yên tâm rồi.

“Được, chú đi an toàn, con không sau” Từ Trạch Á miễn cưỡng nhìn sang hắn cười một cái, cậu không phải là đứa nhỏ khiến người khác phải lo lắng nữa rồi.

“Anh đi đây, nhớ ngoan ngoãn ở nhà đợi đó” hắn vẫn không yên lòng mà nhắc nhở.

“Dạ”

Lạc Tuấn Nhanh vừa đi, Từ Trạch Á ngưng trọng, nội tâm lại run rẩy, tuy người kia suýt nữa là giết chết cậu rồi nhưng cậu vẫn đối với hắn. . .

+++++

“Đại thúc, con muốn hỏi là sao Trạch Á hôm nay không đến trường?” Vì hơi lo lắng nên Phú Đình Đình liền gọi đến Mộ Dung gia.

“Tiểu thư, thiếu gia. .”

“Cậu ấy làm sao?” Phú Đình Đình nhìn thấy sắc mặt của quản gia liền lo lắng, hôm qua gửi tin nhắn cho cậu nhưng cậu không trả lời, hôm nay gọi điện thoại cũng không được, mà cậu cũng không hề đến trường cho nên nàng đang rất lo lắng không biết cậu có xảy ra chuyện gì không? Có phải là do nàng. .

“Trạch Á thiếu gia. .”

“Lão Vương, là ai vậy?” Vừa nghe tiếng thì Mộ Dung Lăng Phong liền đi ra, vì hắn cảm giác là Tiểu Á của hắn đang quay về.

“Chú Phong, con là Phú Đình Đình, con đến tìm Trạch Á” thấy Mộ Dung Lăng Phong thì nàng liền chào hỏi.

“Thì ra là tiểu thư” Mộ Dung Lăng Phong âm thanh đông cứng lạnh lùng khiến người khác phải sợ hãi.

“Dạ”

“Tiểu thư đến vì chuyện của tiểu Á?” Vừa ngồi xuống thì hắn đã nhìn đến nàng mà hỏi, trước kia hắn đã không thích Phú Đình Đình lẫn tên Phú Hào kia, chúng chính là những kẻ muốn cướp Tiểu Á của hắn cho nên hắn đặc biệt chẳng ưa họ, mà nữ sinh này cũng là trăm mưu ngàn kế như cha của nàng.

“Đúng vậy, chú Phong, Trạch Á đâu rồi ạ?” Phú Đình hỏi, cảm giác người này với lần gặp sinh nhật thật khác nhau, khi đó Mộ Dung Lăng Phong rất ôn nhu còn hiện tại thì lại lạnh lùng khiến người ta có chút sợ hãi.

“Tiểu Á không có ở nhà, nếu có chuyện gì thì cháu cứ nói lại, tôi sẽ nói cho nó sau” tuy không thích Phú Đình Đình nhưng hắn vẫn lịch sự, dù sao hắn cũng là một tên đàn ông hơn ba mươi tuổi làm sao có thể đi hằn học với một thiếu nữ mười bảy, nếu như truyền đi thì để người khác chê cười rồi, với lại Phú Đình Đình cũng là người mà Tiểu Á yêu thích.

“Chuyện là cháu chỉ muốn hỏi thăm tí thôi tại hôm nay Trạch Á không đi học mà điện thoại cũng không gọi được” thật ra nàng cũng đang lo lắng là do chuyện của nàng làm liên lụy đến cậu, tuy là chuyện kia giúp nàng rất nhiều, cha sẽ không làm phiền nàng nữa nhưng đối với Trạch Á thì. . .

“Trạch Á không sao, chỉ là hiện tại nó không ở đây” Lăng Phong thản nhiên nói, tâm lí cũng có chút gợn sóng, không phải cô gái này là muốn quấn lấy Tiểu Á chứ, muốn làm thiếu phu nhân của Mộ Dung gia sao? Bất quá thiếu phu nhân không phải ai cũng có thể làm được, mà loại như Phú Đình Đình càng không được, cho dù Tiểu Á ưa thích cô ta thì hắn cũng tuyệt đối không cho phép

“Nếu không ở đây thì hiện tại cậu ấy đang ở đâu?”

“Nó đang ở nhà người thân vài ngày nữa mới về”

“Vậy cháu muốn liên lạc với cậu ấy thì làm sao ạ?”

Xem thấy Phú Đình Đình nhất định tra hỏi thì Mộ Dung Lăng Phong liền mất kiên nhẫn: “Tiểu thư, nếu là vì chuyện của cháu cùng Tiểu Á thì cháu yên tâm đợi nó về tôi sẽ cho cháu công đạo”

“Chuyện của Tiểu Á với cháu? Chú Phong, chú đang nói cái gì vậy?” Nàng bắt đầu nghi ngờ, nàng cùng Từ Trạch Á có chuyện gì sao?

“Tiểu thư thông minh như vậy chẳng lẽ không biết tôi đang nói gì?” Mộ Dung Lăng Phong buông lời châm chọc.

Nàng thực sự không biết “Chú Phong, cháu thực sự không biết chú đang nói gì, cháu cùng Trạch Á chỉ là bạn bè, những chuyện khác..”

“Là bạn bè thì có thể đi khách sạn cùng nhau?” Mộ Dung Lăng Phong không nhịn được nữa mà nói.

Đi khách sạn? Quả nhiên là bị phát hiện? Khó trách hôm qua cha lại bảo đợi tin tức tốt gì đó, thì ra tin tức tốt này là về chuyện Tiểu Á và nàng? Nàng chỉ muốn tạo chút chuyện thôi nhưng cha lại đem chuyện này để làm ăn rồi, lại . .

“Chú Phong, chú đừng hiểu lầm, cháu cùng Tiểu Á vào khách sạn chỉ để..”

“Được rồi, tôi sẽ đòi lại công đạo cho cô, đừng quá lo” Mộ Dung Lăng Phong cắt đứt lời nói của cô. . .hắn cũng không muốn nhắc lại chuyện hôm đó, càng nói càng làm hắn nhớ lại, nếu như không phải ngày đó hắn quá trớn thì Tiểu Á sẽ không rời khỏi hắn, cho nên mặc kệ Phú Đình Đình, hắn hiện tại phải nghĩ cách để Tiểu Á quay về, hắn phải là người cha tốt luôn yêu chiều con cái.

Thấy rằng cha của Trạch Á thật sự hiểu lầm, mà thật sự chú ấy hiểu lầm cũng phải, nhưng vì vậy mà liên lụy cậu thì nàng lo lắng chết mất, không thể chỉ vì nàng mà người khác bị tổn thương được, nếu là vậy thì sau này nàng có hạnh phúc cũng chẳng thể yên tâm.

“Chú Phong, cháu cùng Tiểu Á không phải như mọi người nghĩ, bọn cháu trong sạch, bọn cháu tuy vào khách sạn nhưng cái gì cũng chưa làm, chỉ là..”

Chuyện gì cũng không làm? Cùng nhau đi khách sạn mà cái gì cũng không làm sao, khả năng này thật nhỏ? Hắn không tin, bằng chứng đâu mà để hắn tin đây chứ.

“Tiểu thư, mời cháu về, đợi Tiểu Á về thì tôi sẽ đem nó đến nói chuyện” Lăng Phong liếc mắt sang Vương quản gia.

“Chú Phong, chú nghe cháu nói đã” Phú Đình Đình vẫn còn muốn giải thích nhưng Mộ Dung Lăng Phong đã đứng dậy đi mất rồi.

“Tiểu thư, mời” quản gia dẫn nàng đi ra.

“Ông ơi, thật sự là Tiểu Á làm sao vậy ạ?” đi đến cửa thì nàng dừng bước lại để hỏi quản gia, Mộ Dung Lăng Phong đã không muốn nói thì nàng đành phải hỏi người khác.

“Tiểu thư, thiếu gia không sao” quản gia thản nhiên nói, hiện tại ông cũng chỉ nói được như vậy.

“Không sao? Cháu không tin, nhất định là cậu ấy xảy ra chuyện!” nàng cầm lấy tay của quản gia, khi nãy bước vào nàng đã thấy thái độ của Lăng Phong không đúng rồi, cuộc nói chuyện mới nãy càng khiến nàng thêm hoài nghi, tốt xấu gì thì nàng cùng cậu cũng là bạn bè. Nếu cậu xảy ra chuyện gì, nàng là bạn bè tuy không giúp được nhưng có thể động viên cậu.

“Tiểu thư, thiếu gia thật sự không sao” quản gia lại nhắc lại.

“Vậy bác nói cho cháu biết Trạch Á đang ở đâu, cháu tự đi tìm, khi nào nhìn thấy cậu ấy thì cháu mới tin” Phú Đình Đình vẫn nắm lấy tay của quản gia, nếu ông không nói thì nàng cũng tuyệt đối không buông ra.

“Tiểu thư, lão gia đã nói là thiếu gia đang ở nhà người quen vài ngày nữa sẽ về” thấy Phú Đình Đình như vậy khiến ông cũng mệt mỏi, dù sao đây cũng là thiên kim nhà người ta nên không thất lễ được.

“Vậy ông nói cháu biết nhà người quen đó ở đâu, cháu tự tìm” dù sao nàng hỏi không ra thì không bỏ qua được.

“Chuyện này” quản gia khó xử nhìn nàng, lão gia là vì chuyện của nàng và thiếu gia nên mới ra như vậy, cho nên ông không thể để cậu gặp nàng được, nhưng nếu không nói thì nàng chắc chắn không từ bỏ “Người quen đó ở nước ngoài, dù tôi có nói thì tiểu thư cũng không tìm được..” ông đành nói như vậy.

“Nước ngoài?” Phú Đình Đình có chút nghi ngờ.

“Đúng vậy, chẳng lẽ thiếu gia không nói cho tiểu thư biết mẹ của cậu ấy ở Mỹ sao?”

“Cái này có từng nói qua, vậy cậu ấy đang ở với mẹ sao?”

“Đúng vậy, hai ngày nữa cậu ấy sẽ về”

“Ah” cái này dù nàng không muốn tin cũng phải tin, vì nàng không chạy qua Mỹ được.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here