Bảo Bối, Lão Ngưu Muốn Ăn Cỏ Non!! Chương 78

0
102

Chương 78: Sẽ không muốn gì với hắn.

Mộ Dung Lăng Phong tựa lên ghế so lon, từ từ nhắm hai mắt lại, sau đó thì nghe được tiếng bước chân cho nên nhanh chóng tỉnh dậy, Tiểu Á của hắn trở về rồi, nhất định là như vậy.

“Lão gia…” quản gia đi đến.

Mộ Dung Lăng Phong nhìn sau lưng của ông: “Lão Vương, Tiểu Á đâu rồi?”

“Trạch Á thiếu gia nói muốn ở chỗ Lạc tiên sinh thêm vài ngày, cho nên mấy ngày sau sẽ trở về” quản gia đành nói, thật sự cậu không có nói như vậy nhưng khi ông đến gặp thì nhìn thấy cậu không tốt lắm, Lạc tiên sinh càng không cho ông mang Trạch Á thiếu gia về nhà, cho nên ông đành phải nói dối, huống hồ để cậu lại đó vẫn tốt hơn ở đây.

“Ông không nói rằng tôi đang chờ em ấy về sao?”

“Tôi có nói nhưng mà Trạch Á thiếu gia lại bảo rằng người đừng nên quá lo lắng, cậu ấy chơi vài ngày rồi sẽ về” quản gia vẫn như trước mà nói, ông cũng không đành lòng cho hắn biết sự thật.

“Lão Vương, ông theo tôi nhiều năm như vậy, tôi biết rõ ông sẽ không bao giờ nói dối, mỗi lần ông nói dối thì hai tay đều đan lại với nhau, ông thật sự đang nói thật hay sao?” Mộ Dung Lăng Phong bình thản nói, hắn đối với Tiểu Á làm ra chuyện như vậy thì cậu không muốn trở về cũng là chuyện thường tình.

“Tình trạng của Trạch Á thiếu gia thật sự không tốt…?”

“Vì chuyện hôm qua tôi ra tay nặng lắm sao?” hắn cầm lấy tay của ông mà hỏi.

“Không phải, hôm qua cậu ấy gặp trúng phải mấy tên côn đồ!”

“Côn đồ? Tiểu Á làm sao rồi? Có bị thương hay không?”Mộ Dung Lăng Phong như bị kích động.

“Cậu ấy có bị thương, nhưng cũng không nghiêm trọng lắm chỉ là tinh thần của cậu ấy…” quản gia không muốn nói thêm, đối với một đứa nhỏ có lẽ sự việc tối qua đã trở thành một cú sốc khá lớn, cho nên mới biến thành như vậy, quản gia nghĩ đến lại không khỏi đau lòng.

“Chính là do tôi, có phải hay không? Nhất định là do tôi đối với em ấy” Mộ Dung Lăng Phong ôm lấy đầu mình rồi bắt đầu tự trách.

“Lão gia”

“Quản gia Vương, ông không cần an ủi tôi, tôi tự mình biết rõ”

“Lão gia” quản gia rất lo lắng nhìn hắn, vốn là hai cha con đang rất hạnh phúc mà trong vòng một đêm lại biến thành như vậy, tuy ông không rõ nguyên nhân, nhưng chắc chắn là có liên quan đến cô nữ sinh hôm qua: “Lão gia nếu như mọi chuyện được nói rõ thì thiếu gia sẽ..”

Mọi chuyện sáng tỏ? Tiểu Á thật sự không có làm gì sao? Nếu quả thật là như thế thì Tiểu Á không hề phản bội hắn ư? “Quản gia, chuẩn bị xe cho tôi, tôi phải mang Tiểu Á về nhà” hắn nghỉ ngơi một chút thì thể lực cũng đỡ hơn, cả người cũng không mệt mỏi như lúc trước.

“Lão gia, hay người đợi vài ngày rồi đi?” quản gia đề nghị, hiện tại hắn đi cũng không thể mang Trạch Á thiếu gia về nhà mà còn có thể xảy ra thêm xung đột nữa.

“Tôi không thể để Tiểu Á ở lại chỗ của hắn ta, tôi nhất định phải đem em ấy về” Mộ Dung Lăng Phong vừa nói vừa đi, hắn biết rõ ràng hiện tại Tiểu Á đang rất hận hắn sẽ không cùng hắn về nhà nhưng hắn nhất định phải tìm cách để mang cậu về, cậu chính là Tiểu Á của Mộ Dung Lăng Phong.

“Lão gia” ông thấy Mộ Dung Lăng Phong muốn đi nên đành phải chạy theo.

____________

“Chú Lạc, chú đi công tác cũng không cần đem con theo đâu?” thật sự từ tối đến giờ y không hề rời cậu, sáng sớm có đi ra ngoài nhưng cũng vội vàng trở về,cậu không muốn vì cậu mà làm trễ nãi công việc của người khác.

“Tiểu Á, em quên rồi sao, hôm nay là chủ nhật” y nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc của cậu, hôm nay dù có công việc thì y cũng sẽ không rời khỏi cậu, đối với y thì Tiểu Á quan trọng hơn những thứ khác gấp ngàn lần.

Hôm nay là chủ nhật, đúng rồi ngày hôm kia là thứ sáu, rõ ràng là nói cùng người nào đó đi ngâm suối nước nóng, nhưng không ngờ trong vòng một đêm mà mọi chuyện đã biến thành như thế này: “Chú Lạc, cảm ơn chú”

“Tiểu Á, từ nay về sau không cần khách khí như vậy, về sau em ở chỗ này anh đều nghe theo em”

“Chú đối với con tốt như vậy cũng vì con lớn lên giống ba ba có phải không?” cậu nhịn không được mà hỏi.

“Tiểu Á, đúng là đối với em tốt là vì em là con của An Bình, nhưng anh còn đem em trở thành con của mình, cũng không hề có một ý định xấu nào khác, cả đời này anh chỉ yêu được mình An Bình mà thôi” Lạc Tuấn Nhanh nghiêm túc mà nói, mặc dù cậu cùng An Bình cực kì giống nhau nhưng mà An Bình là An Bình, còn cậu là cậu, y chỉ yêu lấy An Bình, Tiểu Á như là lễ vật mà em ấy để lại, cho nên hiện tại y sẽ đối xử với cậu như con của mình.

“Xin lỗi, đáng lẽ con không nên hoài nghi chú” cậu nhìn y mà áy náy, cậu không nên vì người kia mà đi nghi oan cho y, không phải ai cũng như tên kia.

“Tiểu Á, không sao đâu, vết thương còn đau không?” y nhìn những vết thương trong lòng cậu mà cứ cảm thấy đau lòng, một đứa nhỏ như thế này cũng bị tên ác ma kia làm hại.

“Không đau đâu mà” Từ Trạch Á sờ lên cổ của mình, cậu vẫn còn nhớ cảm giác nghẹt thở lúc đó, giống như đang chờ đón cái chết vậy.

“Đợi chúng ta đi đến bệnh viện kiểm tra một chút đã” y ôn nhu nói, thật ra tối qua y đã muốn đem cậu đi, nhưng nhìn tình trạng của cậu không ổn định lắm nên chỉ có thể đợi cho cậu bình tĩnh lại rồi mới đem cậu đi, chỉ cần kiểm tra một lượt nữa thì y mới cảm thấy yên tâm.

“Chú Lạc, cháu không sao, không cần đi” vừa nghe nói đến bệnh viện thì cậu lại kích động còn có chút hoảng sợ nữa.

“Tiểu Á, nghe lời đi bệnh viện được không?”

“Không, con không đi, chúng ta không cần đi”

“Được, chúng ta không đi bệnh viện, em bình tĩnh một chút” y nhanh chóng an ủi cậu, hai tay liền vươn ra ôm lấy cậu.

“Không đi, không đi”

“Được, Tiểu Á không muốn đi thì chúng ta không đi”

“Ừm” Từ Trạch Á dường như bình tĩnh lại, hắn rất sợ đến bệnh viện, nếu để bác sĩ hỏi những vết thương này từ đâu có thì cậu sẽ phải nhớ đến.

Mộ Dung Lăng Phong, hắn rốt cuộc là đã làm gì với Tiểu Á, ôm lấy cậu mà y thầm oán giận, rồi lại tiếp tục trấn an cậu “Tiểu Á không cần sợ, chúng ta không đi bệnh viện, anh sẽ không để bất kì ai có thể làm hại em lần nữa”

“Chú Lạc, hiện tại cháu rất nhớ mẹ” cậu ngẩng đầu lên, rồi dùng đôi mắt óng ánh ấy nhìn thấu y.

“Chúng ta gọi điện cho mẹ em được không?” y kéo cậu ra ghế sa lon rồi lấy điện thoại ra cho cậu.

“Mẹ..” cậu nghe được tiếng bắt máy, dù cho giọng nói đang nghẹn ngào nhưng cậu vẫn cố đè nén xuống.

“Tiểu Á, sao con lại đổi số thế?” Bên kia truyền đến tiếng nói của Lưu Mỹ Vân.

“Mẹ ơi con nhớ mẹ”

“Cục cưng mẹ cũng nhớ con lắm, đợi mẹ xong hết công việc đã rồi sẽ trở về, nhất định phải ngoan nhé?’

“Con biết rồi”

“Mỹ Vân, mau đến chụp ảnh”

Từ Trạch Á đang muốn nói lại nghe thấy những tiếng thúc giục bên kia đầu dây cho nên vẫn đem lời nuốt vào.

“Tiểu Á, mẹ bận rồi, lần sau điện thoại lại cho con, nhớ kĩ là mẹ yêu con nhé”

“Con cũng yêu mẹ” cảm thấy sự bận rộn bên kia cho nên Từ Trạch Á cúp máy rồi được cho Lạc Tuấn Nhanh.

“Tiểu Á, anh nói rõ, về sau anh sẽ ở bên cạnh em không để em một mình đâu” Lạc Tuấn Nhanh động tình mà ôm cậu vào lòng, đối với cậu hiểu chuyện như vậy lại càng khiến y đau lòng.

“Cảm ơn chú, Tiểu Á luôn rước cho chú nhiều phiền toái” nếu như cậu không cần phải ỷ lại vào ai thì tốt, cậu không còn người kia, cũng không muốn để mẹ lo lắng, mẹ rất vất vả mới có thể đi theo giấc mơ làm diễn viên của mình, cậu không thể chỉ vì bản thân mà lại bắt mẹ buông bỏ giấc mơ nhiều năm được.

“Tiểu Á, em không mang lại phiền toái gì đâu? Anh chỉ hi vọng rằng em có thể tin tưởng anh, và về sau chúng ta là người một nhà, cho nên không cần khách khí như vậy, biết rõ chưa?” y sờ lấy đầu của Từ Trạch Á, y vẫn là ôn nhu, ôn nhu yêu thương như cha của cậu.

Người một nhà? Cậu cũng từng có một gia đình mà mình cho là hạnh phúc, có một người yêu thương cậu, nhưng lại biến thành một biển hư ảo, vậy bây giờ liệu cậu có thể có được một gia đình khác hay không? Cậu rất sợ nếu ông trời lại trêu đùa cậu.

“Tiểu Á, Tiểu Á”

“Tiên sinh, tiên sinh”

Nghe thấy tiếng của Mộ Dung Lăng Phong, Lạc Tuấn Nhanh đứng lên, biểu lộ phẫn nộ nói với người hầu: “Đi xuống đi”

“Tiểu Á, ba đến đón con về đây”

“Chú Lạc” Từ Trạch Á núp sau lưng y.

“Tiểu Á đừng sợ, anh sẽ không cho hắn mang em đi đâu” cảm giác được cậu đang run lên, y lại nhanh chóng an ủi cậu vì y biết cậu đang sợ.

“Tiểu Á, cùng ba ba trở về đi?” Nhìn thấy Từ Trạch Á hắn cũng ôn nhu nói, nhưng hắn chỉ nhận lại được ánh mắt sợ hãi, trái tim Mộ Dung Lăng Phong tan nát, quả nhiên là cậu chẳng những sợ hãi mà còn bài xích hắn.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here