Bảo Bối, Lão Ngưu Muốn Ăn Cỏ Non!! Chương 76 + 77

0
149

Chương 76+77: Mang tiền cùng mấy thứ đáng giá mang ra đây!

“Lão gia, lão gia, người mau buông Trạch Á thiếu gia ra”. Thật sự ngay lúc cậu đi vào phòng thì ông đã đứng ngoài, cảm giác tình hình không ổn thì ông đi vào, không ngờ lại nhìn thấy Mộ Dung Lăng Phong đang muốn bóp chết cậu, mà cậu giống như đang hấp hối, ông vội vàng chạy qua kéo bàn tay Mộ Dung Lăng Phong ra khỏi cổ của cậu.

“Tôi hôm nay nhất phải tự tay giết chết cậu ta nếu tôi không có được thì người khác cũng đừng hòng nghĩ đến chuyện có được” hắn đổi tay để bóp lấy cổ của cậu.

“Lão gia, người tỉnh lại đi, người không thể làm vậy với Trạch Á thiếu gia, người sẽ lại ân hận, người quên rồi sao? Thiếu gia là con của Từ An Bình, Tiểu Á cũng là người mà người yêu thương nhất” Quản gia rơi nước mắt mà nói, hai tay sốt ruột muốn kéo tay của hắn ra.

“An Bình? Con của An Bình?”

Quả nhiên, Mộ Dung Lăng Phong bởi vì câu nói của quản gia mà trở nên hoảng hốt, tay cũng buông lỏng, quản gia liền nhân cơ hội kéo bàn tay Mộ Dung Lăng Phong ra.

“Trạch Á thiếu gia, Trạch Á thiếu gia ——-” Quản gia cố gắng gọi cậu khi cậu đang ngất xỉu trên nền đất.

Cậu không chết sao? Từ Trạch Á chậm rãi mở to mắt hít thở chút không khí, lúc này cậu biết là không cần phải giải thích cái gì hết, cậu thầm nghĩ phải mau chóng rời khỏi nơi này, rời khỏi người muốn đẩy cậu vào chỗ chết.

 

“Vương thúc cảm ơn bác” Cậu nhìn quản gia nói thì thào vài lời rồi lảo đảo đứng

“Trạch Á thiếu gia, cậu mau đi đi, chỗ này để bác giải quyết cho” ông dìu cậu ra đến cửa rồi đóng cửa lại, ông sợ hắn lại nổi cơn điên, nếu như thế thì cậu lần này sẽ không thể chạy thoát được, ông hi vọng cậu không có việc gì cũng hi vọng rằng lão gia mau chóng tỉnh lại, nếu không thì…

 

Đi đâu? Cậu có nơi nào để đi? Đây chính là ngôi nhà hạnh phúc của cậu, mà hiện tại lại là nơi suýt giết chết cậu, ba ba luôn nói yêu thương cậu mà vì một chuyện hiểu lầm đã muốn bóp chết cậu, ngay cả một lời giải thích cũng không cho cậu nói, cậu thật sự đã làm sai điều gì chứ?

 

Rời khỏi Mộ Dung gia cậu cũng không biết đi đến chỗ nào, trời đất rộng lớn bao la ấy thế mà không có chỗ nào là chính thức thuộc về cậu, cậu phải đi về nơi nào đây?

“Mẹ” Từ Trạch Á ngồi xổm xuống dưới, vừa rồi trải qua sự việc đó khiến cậu vô cùng sợ hãi, hiện tại cậu hi vọng có ai đó đến cho cậu một cái ôm ấm áp, nhưng mà không có ai cả, chỉ có một mình cậu ở đây, chính cậu tự cho rằng người kia đem cậu thành con thật của mình mà yêu thương, tự cho rằng mình có một mái nhà hạnh phúc, tự cho rằng mình chỉ cần ở bên cạnh người kia cả đời là tốt rồi.

“Ôi chao, đâu ra một tiểu thiếu gia đã trễ thế này còn ở ngoài chỗ này?” Mấy tên côn đồ đến thì nhìn thấy cậu đang ngồi ở đây, thấy quần áo trên người cậu liền không khỏi vui vẻ, xem ra bọn chúng sẽ có một món lời đây.

Từ Trạch Á không quan tâm đến chúng, hiện tại cậu đang rất buồn, còn đang sợ nữa, chỉ cần nhớ đến ánh mắt hung tợn của Mộ Dung Lăng Phong lúc muốn bóp chết cậu.

“Vậy ngoan ngoãn mà đem hết tiền trên người ra đây, nói không chừng bọn tao sẽ đối xử tốt với mày một chút, còn nếu không thì đừng trách tụi tao” tên cầm đầu đi ra uy hiếp cậu.

Từ Trạch Á đứng lên, hướng ánh nhìn đến bọn chúng, mấy tên này bị cậu nhìn cũng sững người một chút, nhưng mà nhớ đến bọn chúng đông người như vậy nên cũng không quan tâm để ý cậu.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Mau ngoan ngoãn đem hết tiền cũng những thứ đáng giá trên người ra đây..”

Thứ đáng giá? Cậu hôm nay đến nhà còn không có, đến những giấc mơ tuyệt đẹp cũng đã tỉnh, bọn chúng còn đòi tiền cậu, cậu đem hết tiền trong người ném xuống đất.

“Xem ra bộ đồ này cũng đáng giá mấy đồng, cởi ra đi” nhặt hết đồng tiền ở trên đất, bọn chúng còn muốn lột bỏ quần áo của cậu.

Quần áo? Y phục này là của người kia lần đầu tiên đi chơi đã mua cho cậu, vừa đáng quý mà đúng cũng là vừa mắc tiền “Tiền tôi đã đưa mấy người rồi” cậu lạnh lùng nói.

“Chúng tao không những muốn đòi tiền mà muốn đòi cả quần áo”

Không phải chứ? Hôm nay cậu ở đây thì cũng không cần cái áo này, cậu đem áo lột ra rồi lại quăng xuống đất.

Một tên đến nhặt lên rồi cười: “Hàng hiệu đấy, không sai được”

“Đã áo là hàng hiệu như vậy thì quần cũng cởi ra đi” mấy tên khác từng bước đến gần cậu rồi nắm lấy quần của cậu.

Quần sao? Quần mà bọn chúng cũng muốn lấy sao?

“Mau cởi ra..” một tên không kiên nhẫn mà quát lên.

“Mấy người đừng có mà được một tấc mà tiến một thước, tiền tôi cũng cho rồi, áo cũng đưa rồi, muốn quần thì không được, mấy người muốn tôi thế nào?” cậu quay người nhìn đến chúng, mới nãy thời khắc sắp chết cũng đã trải qua thì cậu còn sợ hãi gì bọn chúng.

“Chỉ cần là thứ đáng giá chúng tao đều muốn”

Thứ đáng giá? Cho đến nay cậu cũng không biết được cái gì là quý giá, chỉ cần một ngôi nhà hạnh phúc, có phải là do cậu đòi hỏi nhiều quá cho nên ông trời muốn trừng phạt cậu.

“Mày cuối cùng có cởi hay không?” bọn chúng bắt đầu mất hết kiên nhẫn mà la lên.

“Tôi nói mấy người đừng có đòi hỏi nữa” Từ Trạch Á nắm tay lại thành nắm đấm lạnh lùng nói.

“Ôi, mèo nhỏ muốn phát quyền hay sao?”một tên gan dạ đến vuốt mặt cậu.

Lão hổ không phát uy thì chúng liền nghĩ cậu thành con mèo bệnh hay sao? Từ Trạch Á hung hắn đấm lên mặt của tên kia khiến hắn ngã ra đất.

“Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt” mấy tên kia co tay muốn đến gần cậu.

_______________

“Tiểu Á, Tiểu Á, em không sao chứ?” Nhận được điện thoại thì Lạc Tuấn Nhanh liền phóng đến cục cảnh sát.

“Chú Lạc, cháu xin lỗi, giờ này còn phiền chú” cậu cúi đầu áy náy.

“Tiểu Á, chuyện gì đã xảy ra? Tại sao trễ như vậy mà em còn ở bên ngoài?” hắn lo lắng hỏi.

“Cháu..” cậu ngẩng khuôn mặt đầy thương tích lên nhìn hắn, mắt cũng sớm rớm nước.

“Em…tại sao lại trở thành như thế này?” Hắn đau lòng nâng mặt của cậu lên, khuôn mặt đáng yêu của cậu ngày trước bây giờ lại bị bao phủ đầy vết thương lớn nhỏ.

“Cháu không sao” những vết thương này cũng không đau bằng những vết thương trong lòng của cậu.

“Anh là người giám hộ của cậu bé ấy sao? Ký vào đây là có thể đi về rồi” một người cảnh sát đem giấy tờ đến cho hắn.

Hắn đem giấy tờ qua nhìn rồi hướng về cảnh sát mà nói: “Mấy tên côn đồ kia dám làm chuyện này với một đứa nhỏ, tôi sẽ không buông tha cho bọn chúng”

“Lạc tiên sinh, tuy là bọn chúng làm sai trước nhưng mà…” vị cảnh sát kia đến đưa hắn vào trong, đúng là mấy tên này trấn lột tài sản của cậu nhưng mà tên không cà nhắc cũng bị đánh đến mặt biến dạng, so với cậu thì nghiêm trọng hơn nhiều.

“Tên điên, thằng đó đúng điên” mấy tên đang ngồi phía trong hướng đến Từ Trạch Á mà nói.

“Tuy là bọn chúng như thế này nhưng không có nghĩa là tôi sẽ tha cho bọn chúng, tôi sẽ khởi kiện cho cả lũ ngồi tù” nhìn thấy bộ dạng này của bọn chúng khiến lòng của hắn hơi hả hê, nhưng nhìn đến Tiểu Á thì hắn lại không muốn buông tha cho bọn chúng.

“Cầu anh buông tha tụi em, chúng em không dám nữa đâu, đây là tiền cùng y phục của nó” nghe thấy Lạc Tuấn Nhanh muốn cho bọn chúng ngồi tù thì bọn chúng liền quỳ xuống trước mặt hắn để xin tha mạng.

“Chú Lạc, con không sao, bỏ qua đi, dù sao bọn họ cũng phải lĩnh án của pháp luật mà” nhìn thấy bọn họ như vậy khiến cậu cũng không đành lòng, tất cả hận thù của cậu hôm nay đều phát tiết hết với bọn họ rồi, trong lòng cậu cũng đã thoải mái không ít cho nên bọn họ tuy là đáng giận nhưng mà cũng nên nhận được chút khoan hồng.

“Tiểu Á nói thế, tôi tạm tha cho mấy người, nếu như có lần sau tuyệt đối tôi sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy” hắn cảnh cáo rồi dẫn cậu đi ra ngoài và chạy thẳng về nhà.

“Chú Lạc” Từ Trạch Á muốn nói gì đó nhưng lại thôi

“Đừng nói chuyện nữa, để anh giúp em xử lí mấy vết thương này đã” hắn cầm hộp thuốc đến rồi ngồi đối diện cậu, tuy hắn không biết chuyện gì xảy ra nhưng nếu cậu liên lạc với hắn thì chắc chắn đã có chuyện với Mộ Dung Lăng Phong

“Chú Lạc, cháu xin lỗi” Từ Trạch Á vừa nói vừa nức nở khóc lên.

“Đồ ngốc, cái gì mà xin lỗi, anh chẳng phải đã nói nếu có chuyện cứ đến tìm anh rồi hay sao?” hắn đau lòng lau đi những vệt nước mắt trên khuôn mặt cậu, trong lúc đó thì vô tình thấy được vết hằn bầm tím trên cổ cậu mà giận mình, trong lòng căng thẳng mà hỏi: “Tiểu Á, rốt cục là xảy ra chuyện gì? Nói cho ta biết ai lại làm như vậy với em”

“Cái này? Chú Lạc cháu không sao, cháu không cẩn thận đụng phải thôi?” Từ Trạch Á kéo cổ áo lên rồi tránh đi ánh mắt của hắn.

“Tiểu Á, tôi biết em không phải là một đứa nhỏ biết nói dối, nói cho tôi biết có phải là Mộ Dung Lăng Phong làm hay không?” hắn đau lòng vuốt lên những vết bầm trên cổ cậu rồi nhẹ nhàng bôi thuốc lên.

“Ba…cháu…” Nói đến Mộ Dung Lăng Phong không khỏi khiến cậu nhớ đến sự việc đã xảy ra, cậu không khỏi buồn bã mà nhảy vào lòng của hắn khóc rống lên.

Lạc Tuấn Nhanh cũng không hỏi gì thêm chỉ nhẹ nhàng vuốt lưng của cậu như đang vỗ về; cậu như vậy thì hắn đã biết là liên quan đến Mộ Dung Lăng Phong rồi, hắn luôn âm thầm thề là sẽ không để tên kia có thể làm tổn thương Tiểu Á, mười năm trước hắn đã không thể bảo vệ An Bình, lần này lại không thể bảo vệ cậu, vì vậy từ nay về sau dù cho chuyện gì xảy ra hắn cũng sẽ không tin tưởng cái tên ác độc đó, sẽ không đem Tiểu Á giao cho hắn. Tuyệt đối không.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here