Chương 14: Hạnh phúc

“Đến ngày trăng sáng chúng ta mới có thể gặp lại nhau. Hãy nhớ kĩ điều đó, I love you”

“Không, đừng mà, Hạo xin đừng đi khỏi ta”

“ Kiếp này ly biệt thì kiếp sau sẽ gặp lại nhau, hôm nay trăng sáng đừng thương tâm như vậy”

“Làm sao mà ta không thương tâm cho được? Ta không cầm kiếp sau, ta chỉ muốn cùng ngươi ở chung một nơi, vĩnh viễn có nhau.”

“Ngày trăng sáng…..”

“Hạo….”

“Hức hức…” coi một bộ phim tình yêu bị chia cắt trên TV khiến Từ Trạch Á ngồi khóc như mưa, trước mặt là một đống khăn giấy. Trước kia cậu không thường coi những thứ này, cho dù chứng kiến cũng sẽ không có cảm giác gì nhưng không biết bây giờ tại sao lại khóc như vậy ? Thật giống như con gái dễ bị xúc động vậy.

“Tiểu Á, sao còn chưa ngủ?”  sau khi ra khỏi quán bar, Mộ Dung Lăng Phong tức tốc trở về nhà, cũng chỉ bì muốn nói với Tiểu Á câu chúc ngủ ngon, nhìn ngắm khuôn mặt say ngủ của cậu.

“Ba ba, người mới về….” xoa xoa đôi mắt sưng đỏ lên, Từ Trạch Á nức nở nói

“Làm sao vậy, Tiểu Á” nhìn khuôn mặt của Tiểu Á,  Mộ Dung Lăng Phong lo lắng chạy đến.

“Không có gì chỉ là bộ phim truyền hình này thật sự rất cảm động” Từ Trạch Á chỉ vào bộ phim “Sinh Tử” trên TV.

“ Đứa trẻ ngốc này, những thứ trên truyền hình không phải là thực” Mộ Dung Lăng Phong ngồi xuống bên cạnh Từ Trạch Á, nhìn đến đôi mắt sưng đỏ, hắn lấy khăn tay sạch sẽ lau hết đi những giọt nước mắt trên mặt Từ Trạch Á.

“ Con biết rõ nhưng mà con không nhịn được …”  vốn là cậu muốn đi ngủ, nhưng có thể là do quan thói có ba ba chúc ngủ ngon thì mới có thể ngủ ngon được, dù sao ngày mai cậu cũng không cần đến trường nên chạy ra phòng khách coi ti vi đợi ba ba về.

“Ây dô Tiểu Á của ba ba thật sự rất nhạy cảm” Mộ Dung Lăng Phong nhịn không được mà ôm Từ Trạch Á vào lòng.

Dần dần, Từ Trạch Á trở nên quen thuộc với những hành động thân mật của Mộ Dung Lăng Phong thậm chí còn đâm ra rất thích sự sủng ái mà ba ba dành cho cậu. “ Ba ba không phải đi gặp bạn sao? Sao nhanh như vậy liền trở về rồi.”

“Cái gì mà bằng hữu ? Bạn xấu nghe nó đúng hơn, về sau nếu Tiểu Á có thấy hắn thì phải tránh xa hắn ra có biết không, hắn là loại người nam nữ đều ăn được, mười phần là một tên háo sắc”  Mộ Dung Lăng Phong dựa lên vai của Từ Trạch Á, thoải mát ngửi mùi thơm trên người cậu.

“Nam nữ ăn sạch”

“Được mênh danh là một Play boy chính hiệu” Đối với Biện Minh Vũ Hoa, Mộ Dung Lăng Phong quá hiểu , chỉ cần lớn lên trong đẹp mắt không quan tâm là nữ hay là nam hắn đều ăn được, chỉ là Tiểu Á còn quá nhỏ, Phong cũng không muốn cho cậu biết về những thứ này.

“Vẫn chỉ có ba ba là tốt nhất” Từ Trạch Á đều dựa vào ngực Mộ Dung Lăng Phong, ngọt ngào nói những lời kia ra.

“Tiểu Á thực sự cảm thấy ba ba rất tốt”

“Đương nhiên rồi, ba ba và mụ mụ là người đối xử tốt với Tiểu Á nhất cũng là người quan trọng nhất với Tiểu Á”

“ Ngay cả khi ba ba giống tên kia”

“Đương nhiên”

Tuy nhiên Từ Trạch Á nói mình là người ăn nói không giỏi, nhưng Mộ Dung Lăng Phong nghe những lời này xong tâm trạng cao hứng, so với ăn mật ngọt còn ngọt hơn, tuy rằng Tiểu Á nói sẽ ưa thích hắn nếu hắn trở thành dạng kia, nhưng hắn tin tưởng đây chỉ là bước đầu tiên, kế tiếp tuyệt đối sẽ làm được.

“ Ba ba cũng rất thích Tiểu Á”  Mộ Dung Lăng Phong vừa nói vừa đem Từ Trạch Á ôm chặt hơn.

“ Cảm ơn ba ba, Tiểu Á là người hạnh phúc nhất thế giới”  trước khi cậu chưa từng nghĩ mình sẽ có một ngày được như thế này, có một người ba yêu thương cậu. Tuy nhiên một thứ đã trở thành sự thật, nhưng mà đôi khi nó cũng giống một giấc mơ quá.

Hạnh phúc sap ? Tiểu Á con cũng là hạnh phúc của ta bởi vì ….. Mộ Dung Lăng Phong thì thao trong lòng.


Chương 15: Tên yêu nghiệt hồ li nam

Dậy sơm vào sáng thứ bảy, ngủ ngon giấc nên tỉnh dậy sớm, lại có thể nhàn nhã trải qua một ngày, mở mắt ra, Từ Trạch Á nhìn đến đồng hồ đã tám giờ, tối hôm qua cùng ba ba coi ti vi và nói chuyện phiếm một chút liền đến 12 giờ. Không biết ba ba đã dậy chưa nữa?

Kéo màn của ra, Từ Trạch Á  nhìn xuống dưới hậu hoa viên, tìm kiếm một thân ảnh quen thuộc, đang tiếc cũng không thấy ai hết.

“Cộc cộc cộc, Tiểu Á …”

Là ba ba “ Con thức dậy rồi”

Từ Trạch Á muốn chạy ra mở của ai ngờ cửa lại mở trước, Mộ Dung Lăng Phong trong bộ trang phục trắng, khăn còn treo trên cổ, như vừa mới chạy bộ buổi sáng xong.

“ Hôm nay muốn đi đâu không ? “ Mộ Dung Lăng Phong vẻ mặt ôn nhu nhìn Từ Trạch Á mà hỏi.

“Ba ba vất vả rồi, may cũng được nghỉ ngơi một ngày thực tốt quá”  thấy Mộ Dung Lăng Phong trên trán còn đổ mồ hôi, Từ Trạch Á lấy ống tay áo chạm lên trán hắn lau sạch hết mồ hôi.

“Cũng vì khó lắm mới có được một ngày nghỉ ngơi nên mới muốn cùng Tiểu Á đi chỗ nào đó thật vui vẻ” Mộ Dung Lăng Phong để tay lên vai Từ Trạch Á, hắn cảm thấy lòng mình ngập tràn yêu thương vì Tiểu Á đã lâu mồ hôi cho hắn.

“Ba ba muốn đi đến nơi nào cũng được” Từ Trạch Á dựa đầu vào ngực Mộ Dung Lăng Phong làm nũng với hắn.

“Ba Ba chỉ cần Tiểu Á thấy vui là được rồi” Mộ Dung Lăng Phong vuốt tóc Từ Trạch Á mà nói .

“Đi khu trò chơi có được không, từ nhỏ đến lớn con chưa từng đến đó, con thấy có rất nhiều cha mẹ đưa con đến đó, nhưng mà bây giờ con hơi lớn”

“Vậy quyết định đi khu trò chơi đi, ta đi tắm rồi thay quần áo, chúng ta ăn sáng xong rồi đi” Mộ Dung Lăng Phong nói xong liền đi ra.

Từ Trạch Á rất nhanh đã sửa soạn xong, lúc đi xuống thì Mộ Dung Lăng Phong còn chưa xuống nên cậu quyết định vừa ăn vừa chờ ba ba.

“Biển tiên sinh, mời” Từ Trạch Á vừa ăn sáng xong thì thấy quản gia đang đi với một người nào đó.

“Lăng Phong đâu? Không có ở nhà sao?” Đi vào phòng khách anh mắt Biển Minh Vũ quan sát hết mọi thứ xunh quanh cuối cùng cũng thấy Từ Trạch Á, ánh mắt thâm tường đáng giá Từ Trạch Á.

“Lão gia đang ở trên lầu sẽ xuống nhanh thôi, Biển tiên sinh vui lòng ngồi chờ ở phòng khách” Quản gia nhẹ nhàng mời Biển Minh Vũ vào phòng khách ngồi chờ.

“Được rồi không cần nhắc nhở” Biển Minh Vũ như trước vẻ mặt cùng nụ cười tỏa náng, do tâm lý vui vẻ nên cười suốt, quả nhiên mong đợi là sẽ nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của Lăng Phong.

“Vâng” Quản gia ly khai thì nhìn thấy Từ Trạch Á, ông nhẹ nhàng nói: “ Tiểu Á thiếu gia đây là bạn của lão gia, Biển tiên sinh”

“Con biết rồi thúc thúc” là bạn của ba ba, chắc chắc là người không lạnh lùng, Từ Trạch Á tiến lại muốn chào hỏi.

“Tiểu Á” Biển Vũ Minh thâm trường nhìn Từ Trạch Á.

“Biển tiên sinh, đây là tiểu thiếu gia, hai người trò chuyện trước” giới thiệu xong, quản gia liền đi.

Như ? Thật sự rất giống? Nghe nói Mộ Dung Lăng Phong cưới nữ nhân đã có con hắn thật sự không dám tin, nhưng hiện tại hắn đã hiểu ra được, nhìn mặt của đứa bé này, mọi thứ đã quá rõ ràng.

“Cậu là Tiểu Á”

“Đúng vậy, con là Mộ Dung Trạch Á” bởi vì đã sửa lại họ nên cậu cũng thuận miệng nói ra.

“Quả như lời đồn thật là một tiểu hài tử rất đáng yêu”

“Cảm ơn thúc thúc”

“Sao lại thúc thúc cơ chứ? Ta còn nhỏ hơn Mộ Dung Lăng Phong một tuổi đó, không ngại thì gọi ta một tiếng ca ca đi” Biển Vũ Minh cười nói, đôi mắt đào hoa nhìn chằm chằm vào Từ Trạch Á.

Ca ca ư….. nhìn xem mặt người kia, Từ Trạch Á không thể không sợ hãi mà thán phục, bạn của ba ba thực sự không phải dạng bình thường, ba ba đã rất đẹp rồi, nhưng nam nhân này không giống ba ba, ngũ quan tinh xảo mang nét ôn nhu. Khiến cho người ta thật sự rất dễ động tâm.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here